Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 18: Bị phạt đứng

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 18: Bị phạt đứng
Prev
Next

Tối hôm đó, có một “con ma men” nào đó đã ngủ thiếp đi trong sự thỏa mãn.

Nhưng đến sáng hôm sau, cậu giật mình tỉnh giấc với một tâm trạng hoàn toàn khác.

Màn hình điện thoại hiển thị 5 giờ 37 phút, còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ báo thức. Điều hòa vẫn chạy ro ro, nhưng Thịnh Vọng chỉ biết ôm đầu ngồi trên giường suy ngẫm về cuộc đời.

Newton có ba định luật vĩ đại, chủ nghĩa xã hội có hai loại mâu thuẫn cơ bản. Còn cậu – 16 năm cuộc đời, chỉ có duy nhất một điều không sao hiểu nổi:

Tại sao mình lại uống rượu?

Tối qua uống tận 5 cốc, coi như sĩ diện cả đời này vứt sạch sành sanh.

Nhớ lại những gì mình đã làm, và dã man nhất là những gì mình đã nói với Giang Thiêm, Thịnh Vọng chỉ muốn đập đầu vào gối. Đó là lời mà con người có thể thốt ra được sao? Bình thường có cho vàng cậu cũng chẳng dám mở miệng.

Cậu chỉ muốn chui tọt vào trong chăn và nằm chết dí trên giường mãi mãi. Nhưng mới nằm được 5 phút thì điện thoại rung lên. Cậu uể oải thò tay mò mẫm, mở mắt ra thì thấy thông báo tài khoản ngân hàng được cộng tiền. Người chuyển khoản là bố cậu.

Chẳng biết ở chỗ ông Thịnh Minh Dương là mấy giờ mà mới sáng sớm bảnh mắt đã chuyển tiền cho con trai.

Thịnh Vọng mở WeChat định gửi tin nhắn thoại hỏi bố. Vừa mở ra, đập vào mắt là cái tên Giang Thiêm nằm chễm chệ trên cùng. Thời gian trò chuyện dừng lại lúc hơn 11 giờ đêm qua, tin nhắn cuối cùng vẫn là câu: “Tôi vào nhé.”

Tay Thịnh Vọng run rẩy, vội vàng thoát ra ngoài.

Cuối cùng, ông Thịnh nhắn tin tới trước. Thịnh Vọng ấn vào xem.

Tin nhắn của bố đậm chất “phụ huynh”, nhắc nhở thời tiết dạo này thất thường, thanh niên ngồi điều hòa nhiều dễ ốm, cần chú ý giữ gìn sức khỏe, bla bla…

Thịnh Vọng hít mũi, cảm giác như bố cậu có “Thiên Lý Nhãn” vậy.

Hiện tại cậu đang vừa cảm cúm vừa mệt mỏi vì rượu, cổ họng khô khốc như muốn nứt ra. Vì chột dạ nên cậu chẳng dám gửi tin nhắn thoại, đành ngoan ngoãn gõ chữ.

[Đóng hộp]: Tự dưng bố bắn tiền cho con làm gì?

[Bách khoa dưỡng sinh]: Nhớ ra thì bắn thôi. Sao nay dậy sớm thế?

[Đóng hộp]: Học bài ạ.

[Bách khoa dưỡng sinh]: 👍

[Bách khoa dưỡng sinh]: Mau đến trường đi, nhớ ăn sáng đầy đủ nhé.

[Đóng hộp]: Vâng.

Thịnh Vọng tắt WeChat, nhìn đồng hồ: 5 giờ 45. Đồng chí Thịnh Minh Dương vô tình gợi ý cho cậu một ý tưởng hay. Tuy rằng mặt mũi đã mất sạch, nhưng chân thì vẫn còn đấy chứ? Tranh thủ lúc sáng sớm tinh mơ chưa ai dậy, cậu lén chuồn đến trường là xong chuyện!

Nghĩ là làm, Thịnh Vọng nhảy xuống giường lao vào nhà vệ sinh, tắm táp nhanh gọn và sấy tóc thần tốc. Đúng 5 giờ 53 phút, cậu khoác áo đồng phục, xách cặp định bước ra.

Tay vừa chạm vào nắm cửa, cậu chép miệng quay lại giường. Túi nilon đựng thuốc vẫn nằm chỏng chơ bên gối. Thịnh Vọng vò đầu bứt tai một lúc rồi quyết định nhét luôn cái túi vào cặp sách cho xong chuyện.

Lề mề mất thêm 2 phút, và rồi cậu chủ Thịnh gặp ngay quả báo ——

Vừa mở cửa phòng, cậu đụng ngay Giang Thiêm đang đeo cặp bước ra từ phòng bên cạnh.

Đệt cụ.

Đầu óc Thịnh Vọng trống rỗng, phản xạ tự nhiên khiến cậu đóng sầm cửa lại ngay lập tức. Cậu ôm mặt ngồi xổm xuống sau cánh cửa, cảm thán cuộc đời sao mà lắm bất ngờ.

Và điều bất ngờ hơn nữa là chưa đầy 2 giây sau, tiếng gõ cửa vang lên. Nếu là trước ngày hôm qua, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra. Trừ khi Giang Thiêm uống nhầm thuốc mới đi gõ cửa phòng cậu.

Nhưng hôm nay… Mọi chuyện đều có thể.

Đấy, thấy chưa, tin nhắn đến rồi kìa ——

Điện thoại Thịnh Vọng rung lên bần bật khiến lông tơ cậu dựng đứng.

[Giang Thiêm]: ?

Thịnh Vọng vò mặt đến méo xệch, suy sụp trong im lặng một lúc rồi đành gõ chữ trả lời.

[Đóng hộp]: Tiêu chảy.

[Giang Thiêm]: ………

Dù chẳng biết đối phương có tin hay không, nhưng Thịnh Vọng vẫn hy vọng là hắn tin. Để tăng thêm phần chân thực, cậu quẳng dép lê, đi chân trần rón rén vào nhà vệ sinh và ấn nút xả nước bồn cầu.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân đi xuống tầng, Thịnh Vọng mới dám thở phào, quẳng cặp sách sang một bên rồi ngồi phịch xuống mép bồn tắm.

Nếu được, cậu muốn ngồi chết dí ở đây đến hết đời, nhưng khổ nỗi cậu vẫn phải đi học.

Thịnh Vọng ngồi đờ đẫn đến 6 giờ 15. Theo lịch trình thường ngày, giờ này chắc Giang Thiêm đã ăn sáng xong và đi học rồi.

Cậu rề rà thêm vài phút nữa, lấy lại bình tĩnh, khoác cặp sách rồi bước ra khỏi phòng với vẻ mặt thản nhiên nhất có thể. Vừa xuống đến nơi, cậu nghe tiếng cô Giang Âu hỏi: “Trong nhà có thuốc tiêu chảy không nhỉ?”

Thím Tôn đáp: “Để tôi xem, chắc là có đấy. Thuốc thông thường tôi chuẩn bị đủ cả, để tôi đi tìm.”

Thím Tôn rời bếp đi về phía phòng chứa đồ, vừa khéo chạm mặt Thịnh Vọng đang đi xuống.

“Tiểu Vọng dậy rồi đấy à?” Thím Tôn hỏi to. “Ôi trời, nhìn sắc mặt cháu kìa, bụng đau lắm không?”

Giọng thím không nhỏ, đủ để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng khách.

Thịnh Vọng theo phản xạ liếc nhìn về phía ghế sô pha. Giang Thiêm đang sắp xếp lại cặp sách, nghe thấy liền khựng lại, ngước mắt nhìn cậu. Ánh mắt ấy khiến Thịnh Vọng chỉ muốn co giò chạy ngược lên tầng.

“Tiểu Vọng ăn chút cháo lót dạ đi con.”

Cô Giang Âu ló đầu ra từ bếp, vẫy tay gọi cậu. Rút kinh nghiệm lần trước, hôm nay cô đeo găng tay chống nóng, trông càng thêm phần đảm đang. Thịnh Vọng định bảo không đói, nhưng nhớ tới cốc nước mật ong tối qua, cậu do dự một chút rồi ngồi xuống bàn ăn.

“……Cảm ơn cô.” Thịnh Vọng nói, giọng hơi cứng nhắc vì căng thẳng.

Bố cậu luôn cố gắng để cậu chấp nhận “mẹ mới” và “anh trai mới”, nhưng hiện tại cậu chỉ có thể xưng hô đến mức này thôi.

Ai ngờ cô Giang lại tỏ ra rất vui vẻ.

Cô đặt bát cháo trước mặt Thịnh Vọng, mỉm cười nhẹ nhàng: “Gọi thế là được rồi.”

Thịnh Vọng ngẩn người.

Cô Giang nói tiếp: “Con và Tiểu Thiêm là bạn cùng lớp mà, con cứ coi cô như mẹ của bạn học hoặc hàng xóm cũng được. Cô nhận lời bố con, lúc bố vắng nhà thì nhắc nhở con ăn uống, trông nom con chút thôi. Nghĩ thế có phải thoải mái hơn không?”

Ánh nắng ban mai dịu nhẹ khiến lòng người cũng mềm đi. Cô vẫn có nét giống người mẹ đã khuất của cậu, khiến Thịnh Vọng không dám nhìn lâu, chỉ biết cúi đầu ăn cháo.

Chỉ cần không nhìn quá nhiều… Dường như mọi chuyện cũng không khó chấp nhận đến thế.

Thịnh Vọng lẳng lặng ăn vài thìa cháo, lí nhí đáp: “Vâng.”

Cô Giang mỉm cười hài lòng.

Nhưng ôi đàn bà, bạn chẳng thể lường trước được họ sẽ làm gì khi tâm trạng vui vẻ đâu. Thịnh Vọng đang ăn ngon lành thì nghe cô Giang nói vọng ra phòng khách: “Con thay giày xong chưa đấy?”

Thịnh Vọng biết cô đang nói với ai, nhưng chẳng muốn ngẩng đầu lên, chỉ liếc mắt qua mép bát.

Giang Thiêm đã đeo cặp đứng ở huyền quan, có vẻ như sắp đi học.

Tốt quá rồi, đi nhanh đi. Thịnh Vọng thầm mong.

Ai ngờ cô Giang bồi thêm một câu: “Giờ vẫn sớm mà, hay con đợi Tiểu Vọng đi cùng luôn cho vui?”

Thịnh Vọng – người còn chưa kịp nuốt thìa cháo trong miệng – hóa đá toàn tập.

Giang Thiêm khựng lại, chần chừ một lúc rồi buông tay khỏi nắm cửa. Hắn dựa lưng vào tủ giày, lôi điện thoại ra chơi. Tuy không trả lời nhưng hành động đó đã nói lên tất cả —— hắn đồng ý đợi.

Đệch.

Thịnh Vọng cố nuốt trôi miếng cháo, suýt thì sặc.


6 giờ 40 phút, Thịnh Vọng vét sạch thìa cháo cuối cùng, lê bước ra xe ngồi cùng Giang Thiêm.

Lần đầu tiên chở thành công cả hai cậu chủ đi học, chú Tiểu Trần vui da mặt, huyên thuyên suốt từ lúc xe lăn bánh. Phải đến 5 phút sau chú mới nhận ra sự bất thường.

Bầu không khí ở ghế sau nặng nề đến mức ngạt thở. Cậu chủ Thịnh thường ngày hay ngồi ngả ngốn như người không xương, nay lại ngồi thẳng tắp, mắt nhìn thẳng về phía trước đầy nghiêm túc.

Chú Tiểu Trần không hiểu chuyện gì, cũng đành ngồi thẳng lưng theo.

Gần đến trường thì tắc đường. Ngón tay Thịnh Vọng gõ gõ lên đầu gối theo nhịp, chưa bao giờ cậu thấy con đường đến trường lại dài lê thê như hôm nay.

Giang Thiêm ngồi ngay cạnh, đeo tai nghe và cúi đầu lướt điện thoại. Nhìn qua giao diện thì có vẻ là một tờ báo tiếng Anh.

Thật kỳ lạ, dù hắn không tỏ ra quá thân thiện, nhưng Thịnh Vọng vẫn cảm nhận được sự thay đổi ở hắn.

Trong lúc tắc đường, hắn lướt qua vài trang báo rồi lại quay về trang đầu tiên.

Dòng xe cuối cùng cũng nhích dần. Chú Tiểu Trần đánh lái rẽ vào con đường dẫn đến trường. Ánh nắng buổi sớm chiếu xuyên qua cửa kính, phủ lên người Thịnh Vọng.

Giang Thiêm đột nhiên lên tiếng: “Tỉnh rượu chưa?”

Thịnh Vọng giật mình, đáp lí nhí: “Tỉnh rồi.”

“Còn nhớ chuyện tối qua không?” Hắn hỏi tiếp.

“Say khướt thế biết gì đâu mà nhớ.” Thịnh Vọng chối bay biến, mặt hơi nóng lên.

Trong xe lại rơi vào im lặng. Chú Tiểu Trần liếc nhìn hai cậu qua gương chiếu hậu. Thịnh Vọng quay mặt nhìn ra cửa sổ, híp mắt vì nắng chói, trong lòng bồn chồn không yên.

Vài giây sau, cậu nghe thấy Giang Thiêm thờ ơ buông một câu: “Tôi biết rồi.”

Vừa dứt lời, chú Tiểu Trần đạp phanh. Xe dừng trước cổng trường. Giang Thiêm khoác balo xuống xe, đi thẳng một mạch không ngoảnh lại.

Thịnh Vọng và chú Tiểu Trần ngồi ngơ ngác nhìn nhau.

Chú hỏi: “Sao cậu ấy có vẻ bực thế?”

Thịnh Vọng cười méo xệch: “Tại cháu đấy ạ.”

Thực ra cậu đã chuẩn bị tinh thần là Giang Thiêm sẽ giận, nhưng khi thấy đối phương quay về trạng thái “đóng băng” như trước, cậu bỗng thấy hơi hối hận.

Sĩ diện và Giang Thiêm, chọn cái nào bây giờ?

Lý trí gào thét bảo cậu hãy giữ lấy cái sĩ diện quý báu.


Thịnh Vọng đi qua hàng cây ngô đồng vào tòa nhà Minh Lý. Chưa bước vào lớp, cậu đã cảm thấy bầu không khí là lạ.

Còn 5 phút nữa là đến 7 giờ. Bình thường giờ này lớp A đang ồn ào như cái chợ vỡ, sao hôm nay lại im phăng phắc thế này?

Bước vào cửa, cậu hiểu ngay nguyên nhân ——

Hai tiết đầu là Tiếng Anh. Cô Dương Tinh – “Chị Tinh” thường ngày hay đến sát giờ, hôm nay lại đến sớm đột xuất. Cô không đứng trên bục giảng mà đi lại giữa hai dãy bàn. Hơn bốn mươi học sinh không ai dám ho he, ngồi im thin thít.

Nhưng lạ cái là có người ngồi, lại có người đang đứng.

Thịnh Vọng rón rén về chỗ. Thấy Giang Thiêm không để ý đến mình, cậu vỗ vai Cao Thiên Dương, thì thầm hỏi: “Chị Tinh vào lâu chưa?”

Cao Thiên Dương ghé sát lại, thì thào: “Mới vào được 2-3 phút thôi, ngay trước cậu.”

“Đến sớm thế làm gì?”

“Chả biết ai mách lẻo mà bà ấy đi kiểm tra bài tập về nhà.”

Cao Thiên Dương méo mặt: “Tao chết chắc rồi, tao chưa làm chữ nào.”

Thịnh Vọng: “…………”

Cậu chết cái gì, tôi mới là đứa chết đây này. Tôi còn chưa động vào môn nào hết.

Đang hoang mang thì cô Dương Tinh bước tới dãy bàn của họ, bắt đầu kiểm tra từ bàn đầu. Cô vừa xem vừa giáo huấn: “Một số bạn có tư tưởng lệch lạc, nghĩ mình học khối Tự nhiên thì chỉ cần giỏi Toán Lý Hóa là đủ. Văn, Anh chỉ cần qua loa cho xong chuyện. Những người có suy nghĩ như thế ấy mà, chắc não bị mài phẳng lì rồi, không có nếp nhăn nào đâu.”

Vài tiếng cười khúc khích vang lên rồi tắt ngấm.

“Còn cười à?” Cô nghiêm giọng. “Tôi nói cho các anh các chị biết, đây là lớp A, lớp chọn của trường. Các anh chị được hưởng điều kiện tốt nhất, giáo viên giỏi nhất, mà cuối cùng điểm số lẹt đẹt thì trách ai? Tôi biết mỗi người có thế mạnh riêng, có người không giỏi ngoại ngữ, tôi thông cảm. Tôi cũng đâu phải quỷ dữ mà các người cứ nhìn thấy tôi là run cầm cập thế kia?”

“Cái tôi cần là thái độ! Chỉ cần các anh chị cho tôi thấy sự nỗ lực, thì dù điểm kém tôi vẫn khen. Nhưng đằng này thì sao? Có cái nịt! Có những người tôi chẳng cần kiểm tra cũng biết là chưa làm, đúng không Cao Thiên Dương?”

Cô dừng lại trước bàn Cao Thiên Dương, liếc qua tờ đề trống trơn rồi cười lạnh: “Tự giác đi, đứng dậy.”

“Và cũng có bạn, tôi chẳng cần kiểm tra cũng biết chắc chắn đã làm —–”

Nói đến đây, cô bước tới bàn Thịnh Vọng và nhìn xuống: Tờ đề trắng tinh.

Cô Dương Tinh: “……….”

Thịnh Vọng: “………..”

Không khí trong lớp đông cứng lại như ở bãi tha ma.

Một giây sau, cô nhẹ nhàng hỏi: “Mặt tôi đau quá, cậu có cảm nhận được không?”

Thịnh Vọng ngồi im thin thít, không dám nhúc nhích.

Cô gõ nhẹ lên tờ đề trắng của cậu: “Cầm cái này và bút, ra ngoài cửa đứng cho tôi.”

Thịnh Vọng cúi đầu, cầm đồ nghề lủi thủi đi ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, cậu nghe tiếng cô quát vọng ra: “Tức chết tôi mất! Tôi không thèm kiểm tra từng người nữa. Ai không làm bài tự giác đứng dậy, cầm bút theo cậu ta cút ra ngoài hết cho tôi! Đừng hòng giấu giếm, tự giác thì còn được khoan hồng, chứ để tôi bắt được thì xác định trực nhật cả tuần này nhé.”

Dứt lời, tiếng ghế xê dịch vang lên rầm rập. Một đoàn người lố nhố cầm bút và đề thi nối đuôi nhau đi ra ngoài bầu bạn với Thịnh Vọng.

Cậu đang mải đếm xem có bao nhiêu “đồng chí” cùng cảnh ngộ thì trong lớp bỗng ồ lên đầy kinh ngạc.

Đám người đứng ngoài hành lang ngoảnh đầu lại, Thịnh Vọng cũng tò mò ngó qua cửa sổ. Và rồi cậu sững sờ ——

Giang Thiêm cũng đứng dậy, tay cầm tờ đề, lặng lẽ đi về phía cuối hàng người đang bước ra.

Những tiếng xôn xao ban nãy chính là vì hắn.

Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa hơn.

Chưa kịp vào tiết một, cả khối 11 đã lan truyền tin động trời: Hai hotboy lớp A bị giáo viên đuổi ra khỏi lớp phạt đứng. Một hàng dài hơn chục người, hai chàng trai mỗi người đứng trấn một đầu, không ai nói với ai câu nào, quan hệ trông có vẻ cực kỳ căng thẳng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

RuSCu1DnuYgG9jTfCC0B7kknN2bMIejdHOG6bF4M
Hệ Thống Bá Đạo_Lâm Phàm (FULL Dịch)
01/03/2026
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
50658017
Đọc Thầm
24/11/2025
1753365141986
Bắt Được Rồi – Hồ Linh
22/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247