Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 17: Thử thân nhau

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 17: Thử thân nhau
Prev
Next

Xe dừng ở đầu ngõ Bạch Mã.

Giang Thiêm trả tiền rồi bước xuống xe trước, nhưng chờ mãi chẳng thấy Thịnh Vọng xuống theo. Hắn quay lại nhìn mới phát hiện “vị tổ tông” này đang ôm khư khư gói thuốc, ngồi im thin thít chờ người mở cửa cho. Rõ ràng là được tài xế nuông chiều thành thói quen rồi.

Giang Thiêm hậm hực mở cửa xe. Lúc này cậu mới chịu thò chân ra một cách sang chảnh, nở nụ cười đầy vẻ lịch sự: “Cảm ơn.”

Cậu khoác balo một bên vai, tay lại cầm thuốc nên xuống xe có vẻ vướng víu.

Giang Thiêm đứng vịn cửa xe, không nhìn nổi nữa bèn xòe tay ra: “Đưa thuốc đây tôi cầm cho.”

Thịnh Vọng cực kỳ khách sáo đáp: “Ứ cho.”

Giang Thiêm: “……..”

Hắn đành phải đổi đề nghị: “Thế khoác balo lên cả hai vai đi cho dễ đi.”

Thịnh Vọng lắc đầu: “Xấu lắm.”

Giang Thiêm bó tay toàn tập.

Thịnh Vọng ngoan cố giữ nguyên tư thế khoác balo một bên vai, tay cầm thuốc, xuống xe rồi đi thẳng một mạch vào con ngõ nhỏ sâu hun hút. Cậu không có vẻ lảo đảo, ngớ ngẩn như mấy tay say rượu khác. Nếu để mấy nữ sinh trường Trung học trực thuộc bắt gặp cảnh này, có khi họ còn đỏ mặt khen ngợi vẻ phong trần, lãng tử ấy chứ.

………..Nhưng nhìn bóng lưng cậu có vẻ hơi cô đơn.

Trong thoáng chốc, Giang Thiêm nghi ngờ liệu người này có thực sự say không. Nếu say thì phải ăn vạ, la lối, khóc lóc om sòm chứ, sao vẫn còn tâm trí mà giữ gìn hình tượng thế kia?

Kết quả là Thịnh Vọng đi được một đoạn xa bỗng quay đầu lại nhìn hắn rồi lững thững đi ngược trở lại.

Giang Thiêm tưởng đối phương muốn đợi mình đi cùng. Ai ngờ Thịnh Vọng hất hàm bảo hắn: “Điện thoại cậu đâu?”

“Làm gì?”

“Lấy ra làm nháy.”

“Chụp cái gì?” Giang Thiêm cau mày, đầy vẻ ngờ vực và khó hiểu, nhưng tay vẫn thò vào túi quần, ngập ngừng rút điện thoại ra.

Hắn vuốt màn hình, chuyển sang chế độ máy ảnh.

Trong khung hình, Thịnh Vọng đứng dưới ngọn đèn đường vàng vọt, cái bóng đổ dài trên mặt đất. Cậu dùng mũi chân đá nhẹ lên mặt đường gồ ghề, nói: “Con đường này lồi lõm nhấp nhô thế mà lúc nãy tôi vẫn đi thẳng tắp luôn, cậu có thấy không?”

Chắc do đang bị cảm nên giọng mũi khàn khàn của cậu nghe rất “lừa tình”, khiến Giang Thiêm đang định trưng ra bộ mặt lạnh tanh kiểu “Tôi không muốn trả lời cậu” cũng phải im lặng giây lát rồi đáp: “Thấy.”

Nói xong hắn quay đầu nhìn quanh —-

Ơn trời, chiếc taxi chở họ về đã đi mất dạng. Cả con hẻm vắng lặng chỉ còn mỗi hắn và Thịnh Vọng, không ai nghe thấy cuộc đối thoại ngớ ngẩn này.

“Chỉ nhìn thôi thì có ích gì.” Lãnh đạo say xỉn ra lệnh. “Chụp lại làm bằng chứng.”

“…..”

Giang Thiêm im lặng nhìn cậu một lúc lâu, giọng nói trầm thấp khẽ vang lên: “Tôi tin cậu say thật rồi.”

Từ đầu ngõ vào đến nhà họ Thịnh chưa đầy 300m mà họ đi mất 20 phút – tất cả là nhờ ơn người nào đó cứ đi tới đi lui kiểm tra độ thẳng của bước chân. Giang Thiêm cảm thấy mình đã dốc hết sự kiên nhẫn của nửa đời người vào quãng đường ngắn ngủi này.

Tiếng động khi họ bước vào sân đã đánh động người trong nhà. Chẳng mấy chốc cửa lớn mở ra, cô Giang Âu mặc áo len mỏng ló đầu ra: “Về rồi đấy à? Sao cả hai đứa đều về muộn thế, làm mẹ cứ tưởng… Ơ, con giơ điện thoại lên làm gì?”

“Ai mà biết được.” Giang Thiêm bực bội nhét điện thoại vào túi quần.

Hắn đã miễn cưỡng đi theo “hầu hạ” suốt cả quãng đường rồi, giờ có thêm người chứng kiến cảnh này thì hắn thực sự thấy mất mặt.

“Vào nhà mau lên. Sao hai đứa lại về cùng nhau? Mẹ nghe chú Tiểu Trần bảo Tiểu Vọng đi liên hoan với bạn học mà.” Cô Giang nghiêng người nhường lối. Giang Thiêm và Thịnh Vọng nối đuôi nhau vào nhà.

Mọi cử chỉ của Thịnh Vọng đều rất vững vàng, ngoại trừ lúc ngồi xuống cởi giày có hơi chao đảo một chút thì cơ bản không lộ ra sơ hở gì lớn. Nhưng cô Giang vẫn tinh ý nhận ra điều bất thường. Cô quay sang trừng mắt nhìn Giang Thiêm, hạ giọng hỏi: “Con dẫn nó đi uống rượu hả?”

“Sao có thể chứ?” Giang Thiêm đáp ngay.

“Cũng đúng.” Cô Giang rất hiểu tính con trai mình. Mấy kiểu tụ tập ăn chơi đó chưa chắc hắn đã thèm ngó ngàng tới chứ đừng nói đến chuyện rủ rê Thịnh Vọng đi nhậu nhẹt. “Nó tự uống à?”

“Vâng.”

Thịnh Vọng đang ngồi xổm cởi dây giày. Ngón tay cậu thon dài sạch sẽ, không có vẻ lóng ngóng của kẻ say rượu mà chỉ hơi chậm chạp một chút. Túi thuốc đặt ngay bên chân. Giang Thiêm cúi người định cầm giúp thì cậu đã nhanh tay giữ chặt lấy.

“Tôi cầm đồ.” Giang Thiêm nói.

Thịnh Vọng ngước lên nhìn hắn. Khoảng cách quá gần khiến cậu chỉ liếc nhanh một cái rồi rũ mắt đáp “Ờm”, bàn tay nới lỏng ra một chút.

Giang Thiêm lấy hai hộp thuốc mỡ tròn nhỏ màu xanh lá cây từ trong túi nilon ra, đứng thẳng dậy đưa cho mẹ mình.

Sáng nay lúc cô bị bỏng, thím Tôn đã dùng loại này bôi cho cô nên cô ấn tượng khá sâu sắc, nhìn qua là nhận ra ngay. Cô nhìn chằm chằm hộp thuốc trên tay, ngẩng đầu dịu dàng hỏi: “Đặc biệt mua cho mẹ à?”

Giang Thiêm vịn cửa cởi giày, chẳng buồn ngẩng đầu lên đáp: “Tiện đường thôi ạ.”

“Mạnh miệng.” Cô Giang mỉm cười thì thầm, rồi lo lắng nhìn sang Thịnh Vọng: “Nhắc đến thuốc mới nhớ, sáng nay lúc nó ra khỏi cửa mẹ đã bảo chắc chắn là bị cảm rồi mà, nghe giọng mũi đặc sệt kia kìa. Mẹ tìm sẵn thuốc cảm rồi đây nhưng nó uống rượu nhiều thế này thì chưa uống thuốc được ngay đâu.”

“Kệ cậu ta.” Giang Thiêm liếc nhìn Thịnh Vọng, nói: “Tỉnh rượu rồi tính sau.”

Thịnh Vọng lê dép đứng dậy, tay vẫn ôm khư khư gói thuốc cảm. Cô Giang nhìn thấy tên bệnh viện trường học in trên túi, ngạc nhiên hỏi con trai: “Con mua thuốc cho nó à?”

“Cậu ta tự mua.”

Giang Thiêm nói xong liền xốc lại quai cặp, định đi thẳng lên tầng.

“Ơ kìa? Đừng đi vội.” Cô Giang không nhìn hắn, tay giữ hắn lại bảo: “Đỡ Tiểu Vọng ra ghế sô pha ngồi một lát đi, để mẹ đi pha nước mật ong cho nó giải rượu.”

Đồ đạc trong bếp đều do thím Tôn sắp xếp, cô Giang mới chuyển đến chưa lâu nên chưa quen vị trí. Theo thói quen cũ, cô mở cánh tủ ngoài cùng bên trái định lấy hũ mật ong, nhưng chợt nhận ra trong đó chỉ có lò vi sóng và mấy cái nồi ít dùng.

Cô giật mình, đứng ngẩn ngơ trước tủ bếp hồi lâu.

Thực ra cô hiểu lý do Giang Thiêm không thích ở đây, bởi vì chính cô cũng chưa quen với nơi này. 15 tuổi gặp Quý Hoàn Vũ, 18 tuổi ở bên ông, 22 tuổi kết hôn, 34 tuổi ly hôn, sau đó phải mất thêm 6 năm nữa mới rời khỏi căn nhà đã gắn bó bấy lâu.

Nếp sống mấy chục năm trời sao có thể nói thay đổi là thay đổi ngay được.

Nhưng cô lại thấy mình vẫn còn may mắn chán. Ly hôn vì không hợp quan điểm sống chứ chưa đến mức cạch mặt nhau. Giang Thiêm chững chạc đến mức không cần ai phải lo lắng. Thịnh Minh Dương đối xử với cô rất tôn trọng. Ngay cả Quý Hoàn Vũ cũng vẫn làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Ít nhất 40 năm cuộc đời cô cũng không đến nỗi uổng phí.

Tìm loanh quanh một hồi, cô Giang mới nhớ ra thím Tôn từng dặn hũ mật ong để trên nóc tủ lạnh.

Trong bếp có sẵn nước đun sôi để nguội được giữ ấm ở 40 độ C, vốn định để cho Thịnh Vọng uống thuốc. Cô pha một cốc nước mật ong ấm, vừa khuấy đều bằng chiếc thìa dài vừa bước ra phòng khách.

Đèn trần phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn cây bên cạnh sô pha. Hai cậu thiếu niên đang ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn.

Giang Thiêm ngồi gác chân, đầu gối cao hơn hẳn mặt ghế sô pha. Hắn cúi người lấy một quyển sách trong balo ra đặt lên đùi, lơ đãng lật giở từng trang, vạt áo đồng phục rộng thùng thình rủ xuống để lộ lớp áo phông bên trong.

Thịnh Vọng ngồi bên cạnh, cách hắn chừng nửa thân người, khoảng cách không xa cũng chẳng gần.

Cậu ngồi xếp bằng, đặt một chiếc gối tựa lên đùi, một tay ôm gối, tay kia lơ đãng vân vê góc gối.

Mắt cậu nhìn vào khoảng không vô định giữa nhà bếp và ban công, cứ ngồi thẫn thờ như thế.

Kể từ khi họ dọn vào đây đến giờ, đây là lần đầu tiên Thịnh Vọng bộc lộ vẻ thoải mái, thả lỏng như vậy trước mặt người khác.

Cô Giang tự biết mình, cô hiểu sự thoải mái ấy không phải vì sự có mặt của cô, mà giống như một thói quen trong tiềm thức hơn —— Thịnh Vọng đã quen ngồi xếp bằng trong góc sô pha như thế, để chờ đợi một ai đó từ rất lâu rồi.

Bước chân cô Giang khựng lại, bỗng nhiên lưỡng lự không biết có nên bước tới phá vỡ bầu không khí này hay không.

Đúng lúc đó, Giang Thiêm liếc thấy cô, ngẩng đầu lên.

Hắn hạ quyển sách xuống, hỏi: “Xong rồi ạ?”

“Ừm.” Lúc này cô Giang mới tiếp tục bước tới, tay vẫn khuấy nhẹ cốc nước mật ong.

Tiếng thìa va vào thành cốc leng keng khe khẽ đánh thức Thịnh Vọng khỏi cơn mê man. Cậu quay đầu lại, đôi mắt phiếm hồng khiến cả Giang Thiêm cũng phải kinh ngạc.

“Tiểu Vọng?” Cô Giang nhẹ giọng gọi.

Thịnh Vọng vội vàng cụp mắt xuống che giấu cảm xúc. Cậu xỏ dép, xách cặp và túi thuốc lên, lẩm bẩm: “Cháu buồn ngủ quá, cháu lên phòng trước đây ạ.”

“Ơ?” Cô Giang chưa kịp nói gì thêm thì cậu đã rảo bước lên cầu thang. Tiếng bước chân lúc nặng lúc nhẹ vang lên rồi mất hút sau cánh cửa phòng đóng sập lại.

Cô Giang cầm cốc nước trên tay, một lúc sau mới thở dài: “Chắc là thằng bé nhớ mẹ nó.”

Thêm một lúc nữa, Giang Thiêm mới dời mắt khỏi cầu thang, môi mấp máy nhưng không nói gì.

“Nhưng mà phải uống nước mật ong đã chứ, không thì sáng mai dậy đau đầu lắm.” Cô Giang lo lắng thì thầm. “Hay là mẹ mang lên cho nó nhỉ?”

Nhưng cô lại chần chừ. Con trai tuổi này rất coi trọng không gian riêng tư, luôn muốn tách biệt với người lớn. Không thể tùy tiện vào phòng, không được chạm vào đồ đạc lung tung… Tầng trên và tầng dưới như hai thế giới tách biệt vậy.

Đang lúc bối rối, chiếc cốc trong tay cô bỗng được nhấc đi.

Giang Thiêm cầm cốc nước, khoác cặp lên vai: “Để con mang lên cho. Mẹ đi ngủ sớm đi.”


Thịnh Vọng đổi địa điểm để tiếp tục ngẩn ngơ.

Cậu ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào chiếc cặp sách mở toang và túi thuốc vứt lăn lóc hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra mình định làm gì.

Đang lúc đờ đẫn đến tê cả chân thì có vật gì đó rung lên bần bật.

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ một lúc rồi mới móc điện thoại trong túi quần ra.

WeChat có tin nhắn mới:

[Giang Thiêm]: .

Thịnh Vọng ấn giữ nút ghi âm, giọng uể oải đáp lại: Gì thế —–

Cậu nghi ngờ tên này nhắn tin chỉ để xác nhận xem cậu còn sống hay đã chết.

Chẳng mấy chốc, tin nhắn tiếp theo đã tới.

[Giang Thiêm]: Có chốt cửa không?

[Đóng hộp]: Không —–

[Giang Thiêm]: Tôi vào nhé.

Thịnh Vọng: ?

Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã nghe tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng vặn nắm đấm cửa.

Đây là lần đầu tiên Giang Thiêm bước vào phòng ngủ của cậu. Hắn không ngó nghiêng tò mò, chỉ đi thẳng tới bên giường và đặt cốc nước lên tủ đầu giường.

“Uống hết đi.” Giang Thiêm ra lệnh.

Có lẽ vì đêm khuya thanh vắng, hoặc có lẽ vì khoảng cách quá gần, giọng nói trầm thấp của hắn dường như mang theo một thứ cảm xúc gì đó rất lạ, chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Thịnh Vọng đưa tay day day tai phải, đáp: “Biết rồi, tí nữa uống.”

Nhưng Giang Thiêm vẫn đứng im đó như trời trồng.

Thịnh Vọng lằng nhằng với hắn một lúc, cuối cùng vì hai mí mắt cứ díp lại đòi đi ngủ nên đành đầu hàng. Cậu cầm cốc nước lên, ngoan ngoãn uống cạn từng ngụm.

“Nước gì mà ngọt thế?” Uống xong cậu mới nhớ ra mình đang “khó ở”, bèn hỏi vặn vẹo.

“Nước rửa bát, giải rượu.” Giang Thiêm tỉnh bơ đáp.

Thịnh Vọng: “?”

“Thôi bỏ đi.” Giang Thiêm chìa tay ra: “Đưa cốc đây.”

“Không.” Thịnh Vọng rụt tay lại, nhíu mày nói: “Cậu chờ một tí, tôi còn có chuyện phải làm.”

“Chuyện gì?”

“Ứ biết, tự nhiên quên mất rồi.”

“……”

Thịnh Vọng giữ nguyên tư thế trầm tư suy nghĩ. Qua khóe mắt, cậu thấy Giang Thiêm rụt tay về, tì người lên lưng ghế cạnh bàn học, kiên nhẫn chờ đợi cậu nhớ ra.

Bỗng nhiên Thịnh Vọng “À” lên một tiếng khe khẽ: “Tôi nhớ ra rồi.”

“Nói đi.” Giang Thiêm hất cằm.

“Lúc nãy ở trên xe, cậu có câu gì chưa nói hết đúng không?”

“Có à?” Giang Thiêm hỏi lại.

Mặt hắn vẫn lạnh tanh, chẳng rõ là thực sự không nhớ hay cố tình giả vờ.

“Có.” Đầu óc của kẻ say rượu lúc này bỗng nhiên minh mẫn lạ thường, cậu thuật lại chi tiết: “Tôi bảo là mọi người đều nghĩ tôi với cậu thân nhau lắm, nhưng thực tế chúng ta chẳng nói với nhau được mấy câu. Rồi cậu mới nói là ‘Thật ra’, sau đó thì im tịt luôn.”

Thịnh Vọng chống khuỷu tay lên đầu gối, tay cầm hờ chiếc cốc thủy tinh rỗng. Dưới ánh đèn ngủ vàng dịu, đôi mắt cậu sáng lấp lánh, nhìn chăm chú vào Giang Thiêm khiến người ta lầm tưởng cậu chẳng hề say chút nào.

“Thật ra cái gì cơ?” Cậu gặng hỏi.

Ngón tay đang gõ nhẹ trên lưng ghế của Giang Thiêm ngừng lại. Hắn rũ mắt xuống như đang hồi tưởng.

Một lát sau, hắn chậm rãi cất lời: “Tôi nói… thật ra có thể thử xem.”

“Thử cái gì?”

“Thử thân nhau.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

images
Hệ Thống Học Bá Lầy Lội
20/11/2025
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
re-quy-troi-cho-poster
Rể Quý Trời Cho
23/11/2025
hpn9XzrZpHToZ2GbiErw2718D0eTU6Ly7Wrdpcpt
Đỉnh Cấp Tông Sư – Cường Giả Tông Sư – Tô Minh
29/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247