Ai đó? - Chương 16: Thuốc gián
Ngoài phố, những ánh đèn đan xen vào nhau rực rỡ, dòng người qua lại như mắc cửi. Tiếng còi xe inh ỏi vang vọng khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ, rồi nhanh chóng chìm vào màn khói lửa nhân gian.
Nhà hàng đồ nướng có một cái tên rất thơ mộng, chẳng liên quan gì đến món ăn – “Năm Tháng Ấy”. Tiếc thay, khung cảnh bên trong lại chẳng hề lãng mạn như cái tên. Khách khứa ồn ào như lũ sơn tặc vừa xuống núi, người thì gào thét, kẻ thì cụng ly, cười nói hô hố, ồn đến mức đứng ở đầu phố bên kia cũng nghe thấy.
Giữa cái không khí bát nháo ấy, Triệu Hi đang nghe điện thoại:
“À ờ, anh quên béng mất. Thôi được rồi, tha cho cậu lần này. Cậu lại… ừm, nói nhiều thêm mấy từ nữa thì buốt mồm à?”
“Hả?”
Không biết Giang Thiêm nói gì ở đầu dây bên kia mà Triệu Hi bỗng thắc mắc, quay đầu liếc nhìn sang bàn bên cạnh. Ánh mắt anh đảo nhanh quá nên Thịnh Vọng không chắc anh đang nhìn mình hay nhìn cả nhóm.
“Rồi, anh biết rồi.” Triệu Hi gật gù, không tán gẫu nữa: “Thôi nhé, anh cúp đây. Còn một đống khách đang gào mồm đòi ăn, bận chết mất.”
Ông chủ “rởm” cúp máy, quay lại nhìn đám học sinh đang hau háu chờ đợi kết quả.
Thấy vậy anh cười hớn hở, vừa nhả khói thuốc vừa xua tay: “Thôi đừng chờ nữa. Nó bận việc thật, không tới được đâu.”
“Ơ…..” Cả đám kéo dài giọng đầy tiếc nuối. Một nữ sinh bạo dạn còn lên tiếng than thở rõ to.
Thịnh Vọng ngồi gẩy gẩy mấy cái vỏ lạc trước mặt.
Chắc do bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của mọi người, tự nhiên cậu cũng thấy hơi cụt hứng. Không đến mức thất vọng não nề, chỉ là bỗng dưng cảm thấy bàn tiệc mười người này bớt vui đi một chút so với tưởng tượng.
Đột nhiên có tiếng “cạch” vang lên. Thịnh Vọng giật mình nhìn lên, thấy Triệu Hi vừa đặt một cốc nước ấm trước mặt cậu.
“Nghe bảo em bị ốm?” Triệu Hi nói. “Ốm thì uống bia lạnh làm gì, ngoan ngoãn uống nước lọc cho anh.”
Thịnh Vọng ngạc nhiên: “Ai bảo anh thế ạ?”
Triệu Hi búng tàn thuốc: “Em đoán xem.”
Thịnh Vọng nhớ tới cuộc điện thoại ban nãy: “Giang Thiêm?”
Triệu Hi ậm ừ xác nhận.
Thịnh Vọng nín thinh, chẳng biết nên bất ngờ hay cảm thấy thế nào nữa.
Bảo là Giang Thiêm dặn riêng Triệu Hi đừng để cậu uống rượu ư? Chắc chắn là không thể nào. Có lẽ hắn chỉ thuận miệng nhắc tới, mà tính ông chủ Triệu lại nhiệt tình sẵn nên mới thế thôi.
Thịnh Vọng ngẫm nghĩ rồi thành khẩn nói với Triệu Hi: “Thực ra em với cậu ta không thân thiết thế đâu ạ. Lần trước đi ăn cùng nhau chỉ là… à thôi bỏ đi, túm lại là không thân đâu. Còn bia lạnh ấy à, người nào đó không tới mà còn muốn quản em uống gì sao?”
Quản được chắc!
Nói xong, Thịnh Vọng im lặng nâng cốc bia lên, ra vẻ “không say không về, đừng ai cản tôi”.
Triệu Hi dở khóc dở cười. Anh ngậm điếu thuốc, nheo mắt lầm bầm: “Được rồi, được rồi, mấy ông tướng con này đúng là thân lừa ưa nặng. Tí nữa bệnh nặng thêm thì đừng có bắt đền anh mày đấy nhé.”
Ông chủ Triệu vỗ mông bỏ đi, tươi cười tiếp đón bàn khách khác. Thịnh Vọng nhìn theo bóng anh rồi quay lại, thấy cả đám bạn đang nhìn mình chằm chằm với vẻ tò mò.
“Trên mặt tôi dán thực đơn hay sao mà nhìn ghê thế?” Thịnh Vọng hỏi.
“Đâu có, đâu có.” Mọi người cười ồ lên. Cao Thiên Dương vội xua tay, vẫy nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.
Từng đĩa thịt xiên nóng hổi được bưng ra, tỏa mùi thơm nức mũi, mỡ chảy xèo xèo.
Con người ta thật kỳ lạ. Bình thường ăn mười xiên đã no căng, thế mà bây giờ tranh nhau ăn, hai mươi, ba mươi xiên vẫn thấy chưa đủ. Thịt nướng càng ăn càng ngon, rượu càng uống càng vào, tiếng nói cười càng lúc càng to. Cả nhóm chốc chốc lại cười hô hố, vỗ bàn đập ghế, cụng ly leng keng.
Thịnh Vọng ngồi nghe hóng được bao nhiêu chuyện hay ho, từ chuyện giáo viên đến chuyện học sinh.
Chẳng hạn như cô chủ nhiệm Hà Tiến và thầy giáo “nam thần” dạy đội tuyển Toán là vợ chồng. Hai người đều là cựu học sinh trường Trung học trực thuộc, từng học cùng lớp, ngồi cùng bàn, là cặp đôi nổi tiếng một thời. Họ thi Đại học cùng một thành phố, tốt nghiệp xong lại cùng nhau trở về trường cũ dạy học, giờ đều là những giáo viên “làm mưa làm gió” khắp thành phố.
Hay như nam sinh ngồi bên phải Thịnh Vọng là lớp phó đời sống. Cậu ta đeo kính đen, tính tình ôn hòa điềm đạm, rất hay đi ăn uống tụ tập với mọi người, trái ngược hoàn toàn với ông bố nghiêm khắc của mình.
Bố cậu ta họ Từ, chính là chủ nhiệm phòng Giáo dục đạo đức có biệt danh “Từ miệng rộng”. Nhờ “hưởng sái” bố mà cậu ta được bạn bè trong lớp gọi yêu là “Từ miệng bé”.
Cao Thiên Dương nâng cốc bia mời cậu ta, giả vờ khóc lóc: “Hỡi người anh em ‘miệng bé’, điện thoại của tao vẫn đang nằm trong tủ khóa của bố mày đấy, mày lấy trộm về giúp tao được hơm?”
Từ “miệng bé” nhã nhặn nuốt miếng thịt, lấy khăn giấy lau miệng rồi đáp tỉnh bơ: “Xin lỗi nhé, tao không dám. Điện thoại của tao cũng đang nằm trong đấy đây này.”
Cao Thiên Dương bĩu môi: “Mày cùi bắp thế!”
Từ “miệng bé” đáp: “Cũng như nhau cả thôi.”
Cả đám cười ầm lên chế giễu.
Lại có chuyện về hai nữ sinh lớp 7 nổi tiếng đanh đá, hễ rảnh rỗi là kiếm cớ chạy sang lớp A, có khi còn kéo cả đám bạn đi cùng chỉ để ngắm Giang Thiêm.
Từng nhờ người chuyển thư tình, gửi đồ ăn vặt, tặng quà lễ tết… Kết quả là Giang Thiêm không ở văn phòng thì cũng đang ngủ gật. Thư từ không hồi âm, quà cáp bị trả về nguyên vẹn. Kiên trì suốt cả năm trời mà vẫn chưa làm tan chảy được tảng băng ngàn năm ấy.
Thịnh Vọng vừa uống bia vừa nghe chuyện. Cao Thiên Dương to mồm bỗng huých tay cậu, cười láu lỉnh: “Hôm qua đi xe buýt tao gặp cán sự thể dục lớp 7, nó bảo một trong hai em đấy dạo này đang có ý định đổi mục tiêu, nhắm trúng chàng đẹp trai mới chuyển tới lớp mình đấy. Cậu có cảm nghĩ gì không?”
Thịnh Vọng uống nốt ngụm bia cuối cùng, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi lại: “Lớp mình lại có học sinh mới chuyển đến à?”
Cao Thiên Dương: “….”
Hắn nhìn đống vỏ lon bia dưới chân bàn, quay sang hỏi Từ “miệng bé”: “Nó uống mấy cốc rồi?”
Từ “miệng bé” giơ bốn ngón tay.
Cao Thiên Dương hoảng hồn, định giật cốc bia của Thịnh Vọng: “Cậu đang ốm đấy ông nội ơi!”
Thịnh Vọng gạt tay hắn ra: “Biết rồi, tôi có định uống cốc thứ 5 đâu.”
Cậu nói năng vẫn rõ ràng rành mạch, mặt cũng chẳng đỏ, chỉ có đôi mắt đen láy hơn và giọng mũi nặng trình trịch. Thái độ bình tĩnh của cậu làm Cao Thiên Dương hơi hoang mang.
“Mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi đi vệ sinh chút.” Cậu nói rồi đứng dậy đi vào trong quán.
Cao Thiên Dương nhìn theo dáng đi của cậu, thấy vẫn vững vàng lắm, không nhịn được quay sang hỏi: “Nó có say không đấy?”
Lý Dự thật thà nhận xét: “Tớ thấy cậu ấy bình thường mà, chỉ ít nói thôi. Nói thật nhé, nhìn cậu còn giống người say hơn đấy.”
Cao Thiên Dương hậm hực quay mặt đi.
Mọi người ăn uống no nê, ba cô gái buông đũa trước. Họ tựa lưng vào ghế, tai nghe chuyện phiếm nhưng mắt cứ dán chặt vào bóng lưng Thịnh Vọng.
Thực ra anh chàng học sinh mới này chẳng thua kém gì Giang Thiêm, chỉ là phong cách hoàn toàn khác biệt. Gương mặt cậu trẻ trung tuấn tú, hàng mi và đôi mắt đen láy nổi bật trên làn da trắng, tạo nên vẻ đẹp rất có chiều sâu. Khi cười rạng rỡ như gió xuân, còn lúc không cười lại toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.
Một cô gái trong nhóm nhìn đến đỏ cả mặt, huých nhẹ Lý Dự thì thầm to nhỏ.
Mãi đến khi Tề Gia Hào lên tiếng: “Nghe nói sắp bình bầu ‘Học sinh Ba tốt cấp thành phố’ đúng không lớp trưởng?”
Lý Dự ngẩng lên đáp: “Cậu hóng tin nhanh thế? Hôm qua họp cán bộ lớp mới thông báo xong.”
“Lần này lớp mình được mấy suất?” Tề Gia Hào hỏi dồn.
“Ba suất.”
“Tiêu chí chọn thế nào?”
Danh hiệu “Học sinh Ba tốt” cấp thành phố có giá trị nhất định khi xét tuyển Đại học, làm đẹp hồ sơ, đặc biệt là với các trường tuyển sinh sớm. Tuy không quan trọng bằng điểm thi nhưng có còn hơn không, nên có người rất để tâm, có người lại dửng dưng.
Hiển nhiên, Tề Gia Hào thuộc nhóm để tâm.
Lý Dự giải thích: “Nhà trường đề xuất một suất dựa vào thành tích học tập, một suất chọn từ ban cán sự lớp, suất còn lại sẽ bỏ phiếu kín theo số đông.”
Tề Gia Hào cười nhạt: “Dựa vào thành tích với ban cán sự à? Thôi tôi xin rút lui, không có cửa rồi.”
“Ấy đừng, còn một suất bỏ phiếu mà.” Mọi người nhao nhao động viên.
Tề Gia Hào lập tức cười ha hả: “Được! Vì câu nói này của các cậu, hôm nay tôi mời! Đến lúc bỏ phiếu nhớ ủng hộ tôi nhé, không mong thắng cử, chỉ mong đừng thua thảm quá là được.”
Hắn vẫy tay gọi phục vụ, hí hoáy mở Alipay trên điện thoại: “Anh ơi, em vừa gọi thêm món, anh bảo bếp làm nhanh giúp em nhé.”
Nhân viên phục vụ kiểm tra máy tính bảng: “Bàn số 2 đúng không ạ? Món gọi thêm đã được nhập rồi, chắc đang nướng trên bếp đấy.”
“Nhanh đấy.” Tề Gia Hào hào phóng nói: “Thế cho em thanh toán luôn đi, em trả tiền trước.”
Ai ngờ nhân viên phục vụ đáp: “Bàn này thanh toán rồi em nhé.”
Tề Gia Hào: “Hả? Ai thanh toán?”
Đúng lúc đó Thịnh Vọng quay lại. Cậu rút khăn giấy lau tay, ngồi xuống cạnh Cao Thiên Dương.
Nhân viên chỉ vào cậu: “À đây, bạn này vừa mới thanh toán xong.”
Đậu…..má.
Tề Gia Hào sững sờ, mặt mũi biến sắc liên tục. Nhưng do đã ngà ngà say nên phản ứng của mọi người hơi chậm, ăn uống xong xuôi rồi mà chẳng ai để ý đến vẻ mặt khó coi của hắn.
Đợt xiên nướng mới được bưng lên, cả nhóm lại rót thêm bia. Men rượu cuối cùng cũng phát huy tác dụng, ai nấy mặt đỏ tía tai, bước chân xiêu vẹo.
10 giờ kém 5, đám thanh niên quyết định giải tán, ai về nhà nấy.
Cao Thiên Dương uống đỏ gay cả cổ, vịn vào mép bàn làu bàu: “Tao phải đi vệ sinh cái đã, tí nữa xe xóc nảy tao sợ không nhịn được đến lúc về nhà mất.”
Thằng bạn ngồi cạnh huýt sáo trêu chọc, bị Cao Thiên Dương bịt mồm ngay: “Mày mà huýt nữa tao bắt mày giặt quần cho tao đấy.”
Mọi người rủ nhau đi vệ sinh, hỏi Thịnh Vọng có đi cùng không nhưng cậu lắc đầu từ chối.
“Tôi ngồi đây lát đã.” Thịnh Vọng day day thái dương, chìm vào im lặng.
Cả buổi tối nay cậu cứ liều mạng uống, giờ thì hậu quả đến rồi — giọng mũi nghẹt cứng, đầu óc ong ong như nhét đầy bông, chân tay bủn rủn. Đương nhiên, bệnh cảm cúm càng nặng thêm.
Mình đang làm cái quái gì thế này?
Cậu vừa day trán vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, hơi men khiến cơn buồn ngủ ập đến.
Bỗng nhiên, cậu cảm thấy có ai đó đứng bên cạnh, ống tay áo cọ nhẹ vào tay cậu.
Thịnh Vọng chưa kịp mở mắt đã nghe tiếng ông chủ Triệu Hi từ xa vọng lại: “Ố? Sao cậu lại tới đây? Chẳng phải bảo 10 rưỡi mới xong việc à?”
Thịnh Vọng nhíu mày, cố gắng mở mắt ra nhìn.
Do người đó đứng quá gần nên cậu chỉ nhìn thấy bộ đồng phục quen thuộc của trường Trung học trực thuộc. Tay áo xắn lên đến khuỷu tay.
Thịnh Vọng nhìn chằm chằm vào những ngón tay buông thõng bên hông người đó một lúc lâu, rồi từ từ ngẩng đầu lên…
Hóa ra là Giang Thiêm.
Từ góc độ này nhìn lên, cậu thấy rõ đường cong sắc sảo của xương hàm và yết hầu nhô lên đầy nam tính.
Thịnh Vọng vô thức đưa tay sờ sờ cổ mình.
Giang Thiêm cúi xuống nhìn cậu, quay sang hỏi Triệu Hi: “Anh cho cậu ta uống bia à? Uống mấy cốc rồi?”
“Anh cho nó nước lọc mà!” Triệu Hi phân bua. “Nó không chịu uống thì anh đè ra đổ vào mồm được chắc? Còn bia thì chắc uống cũng khá đấy, anh thấy mấy thùng rỗng dưới gầm bàn, chắc mỗi đứa cũng phải 4 cốc.”
Thịnh Vọng bỏ tay xuống, liếc xéo Triệu Hi: “Sai bét, mỗi người 5 cốc lận.”
Giang Thiêm: “…..”
Triệu Hi nhún vai, chỉ ngón cái về phía Thịnh Vọng, mấp máy môi nói thầm: Anh thấy nó hơi say rồi đấy, cậu xem thế nào?
Còn phải “thấy” nữa sao? Rõ rành rành ra đấy rồi.
Giang Thiêm day trán bất lực. Hắn xốc lại balo trên vai, nói với Thịnh Vọng: “Về thôi. Đứng dậy nổi không?”
“Cậu nghĩ tôi say thật à?” Thịnh Vọng bật dậy ngay lập tức, vẻ mặt đầy thách thức. Cậu nhìn quanh quất, hỏi rành rọt: “Mấy người Cao Dương Thiên đâu rồi? Đi vệ sinh hết cả lũ à?”
Triệu Hi nhướng mày: “Uầy, ghê thật. Anh rút lại lời nói lúc nãy, chắc là không say đâu, nói năng vẫn lưu loát lắm.”
Giang Thiêm mặt không cảm xúc sửa lại: “Cái đứa đi vệ sinh tên là Cao Thiên Dương.”
Triệu Hi: “……”
Giang Thiêm làm việc rất dứt khoát. Hắn rút điện thoại nhắn tin nhoay nhoáy, rồi bảo Thịnh Vọng: “Nhắn cho Cao Thiên Dương rồi, về thôi.”
Thịnh Vọng ậm ừ, khoác balo lên một bên vai, lẩm bẩm thêm: “Đi vệ sinh còn có Tống Tư Duệ, Tề Gia Hào, Từ miệng bé nữa…”
Giang Thiêm đau đầu cắt ngang: “Nhắn cho cả lũ rồi.”
“Ò.” Thịnh Vọng gật gù hài lòng, lúc này mới chịu lẽo đẽo theo Giang Thiêm ra về.
Đang là kỳ nghỉ hè nên học sinh tan sớm, mới 10 giờ tối mà khu phố đã vắng vẻ hẳn. Rời khỏi quán thịt nướng ồn ào, không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Thịnh Vọng đi đứng không xiêu vẹo, chỉ là bước chân rất nhẹ và chậm rãi, lúc nào cũng giữ khoảng cách nửa bước phía sau Giang Thiêm, trông cứ như lãnh đạo đi thị sát.
“Lãnh đạo” uống rượu vào nên sinh tật tò mò, cậu chỉ vào cái túi nilon trên tay phải Giang Thiêm, hỏi: “Cậu mua cái gì thế kia?”
Giang Thiêm đang vẫy taxi, liếc nhìn cái túi trên tay mình rồi đáp bừa: “Thuốc diệt gián.”
“Lãnh đạo” bĩu môi, im thin thít, có vẻ không hài lòng với câu trả lời cho lắm.
Ra đến đường lớn sầm uất, xe cộ đi lại tấp nập. Tiếng còi xe ồn ào kéo Thịnh Vọng về thực tại.
Taxi Giang Thiêm gọi đã đến. Thịnh Vọng quen thói mở cửa sau ngồi vào. Thấy Giang Thiêm định mở cửa ghế phụ, cậu ngẩn ra nhìn.
Hắn liếc nhìn Thịnh Vọng một cái rồi đóng cửa ghế phụ lại, chuyển sang ngồi ghế sau cùng cậu. Nhưng hai người ngồi cách xa nhau, ngăn cách bởi cái bệ tì tay ở giữa.
Thành phố về đêm vẫn rực rỡ ánh đèn, những mảng màu ấm lạnh đan xen lướt qua cửa kính.
Thịnh Vọng ngồi tựa đầu vào cửa sổ, mắt nhắm nghiền, trông có vẻ đã ngủ say.
Đúng lúc Giang Thiêm tưởng cậu ngủ thật rồi thì cậu bỗng lên tiếng: “Mấy người đó đều nghĩ tôi với cậu thân nhau lắm.”
Giọng cậu khàn đặc vì ốm, nghe nghèn nghẹt trong không gian yên tĩnh của chiếc xe.
Giang Thiêm sững lại, quay sang nhìn cậu: “Ai cơ?”
Thịnh Vọng vẫn nhắm mắt, bắt đầu liệt kê: “Cao Thiên Dương, Triệu Hi, cả bố Triệu Hi nữa. Chắc tính cả đám bạn hôm nay nữa, tại Triệu Hi cứ bô bô cái chuyện cậu dẫn tôi đến quán bố anh ta ăn cơm.”
Cậu ngừng một chút rồi nói tiếp: “Thịnh Minh Dương thì nghĩ chúng ta có thể làm anh em thân thiết, đám bạn thì nghĩ chúng ta đánh lẻ đi chơi riêng. Kết quả là chúng ta còn chẳng nói chuyện với nhau được quá ba câu. Nực cười thật.”
Khi thốt ra những lời này, giọng cậu nghe tỉnh táo lạ thường. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt cậu, soi rõ những đường nét mềm mại, cô đơn.
Giang Thiêm nhìn cậu hồi lâu, khẽ nói: “Thực ra…”
Mới nói được hai chữ, Thịnh Vọng đã than thở cắt ngang: “Tôi ốm đau khổ sở thế này mà cậu chẳng thèm mua thuốc cho tôi gì cả.”
“……”
Giang Thiêm mím môi, cạn lời.
Một lát sau, hắn mở túi nilon ra, bật đèn trần xe lên, nói: “Thuốc đây. Nhưng loại này kỵ rượu, bao giờ cậu hết say thì hẵng uống.”
Thịnh Vọng quay mặt sang, mắt long lanh: “Cậu bảo là thuốc diệt gián mà?”
Giang Thiêm: “Tôi nói gì cậu cũng tin à?”
Thịnh Vọng ngó nghiêng cái túi, bĩu môi: “Tôi quý giá lắm đấy nhé, phải uống thuốc có thương hiệu đàng hoàng cơ.”
Giang Thiêm dứ dứ túi thuốc: “Thế tóm lại có uống không?”
Thịnh Vọng suy nghĩ mất vài giây, rồi chộp lấy cả cái túi ôm vào lòng.