Ai đó? - Chương 15: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Vừa thấy Cao Thiên Dương định há miệng, Thịnh Vọng lập tức chồm tới, quàng cổ hắn bịt miệng lại rồi lôi xềnh xệch ra khỏi phòng học: “Cấm kêu! Cậu mà hé răng nửa lời thì tôi giết.”
Cao Thiên Dương mất một lúc lâu mới tiêu hóa được thông tin động trời này, ngơ ngác gật đầu.
“Tôi thả tay ra đây nhé.” Thịnh Vọng nói nhỏ, rồi ngẩng đầu cười trừ với mấy bạn trong lớp đang tò mò nhìn ra. Chắc họ chỉ nghĩ hai đứa đang đùa giỡn thôi.
Cao Thiên Dương gật đầu lia lịa.
Lúc này Thịnh Vọng mới buông tha cho hắn.
Cao Thiên Dương vừa chịu cú sốc tinh thần nặng nề lại còn bị siết cổ nãy giờ, trông như sắp tắt thở đến nơi. Hắn dựa người vào lan can hành lang, kéo cổ áo phành phạch quạt gió, mãi mới thốt lên được một câu: “Chuyện quái gì thế này? Quan hệ của hai người rốt cuộc là sao?”
Thịnh Vọng không ngại chuyện gia đình mình, ai hỏi thì cứ bảo mồ côi mẹ là xong. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẵn sàng kể hết mọi chuyện cho người ngoài, và cậu cũng không chắc Giang Thiêm có muốn thế không.
Mấy cậu trai tuổi này thường hay kiêu ngạo và nhạy cảm. Thịnh Vọng sĩ diện một thì Giang Thiêm chắc chắn sĩ diện mười.
Vì thế cậu suy nghĩ một lát rồi qua loa đáp: “Giải thích ra thì dài dòng lắm, cậu cứ coi như bọn tôi đang ở trọ chung nhà đi. Cụ thể thế nào thì cậu đi mà hỏi Giang Thiêm.”
Nếu là bạn từ bé thì chắc Cao Thiên Dương cũng biết ít nhiều về gia đình Giang Thiêm, không đến nỗi vô duyên đụng chạm vào nỗi đau của người khác.
Hắn nửa hiểu nửa không, gật gù “Ồ” một tiếng, không truy cứu chuyện “ở chung” nữa mà thắc mắc sang chuyện khác: “Thế sao cậu bảo không thân quen gì với anh Thiêm?”
Càng nghĩ hắn càng thấy mình bị lừa: “Vãi chưởng! Hóa ra tối hai người ở chung một nhà, sáng ra lại giả bộ người dưng nước lã? Để làm gì chứ? Định diễn phim ‘Mối tình lén lút’ đấy à?”
“Lén lút cái đầu cậu.” Thịnh Vọng lườm. “Cậu ta ở phòng cậu ta, tôi ở phòng tôi, liên quan gì nhau. Cậu có thân thiết với hàng xóm nhà cậu không?”
“Thân chứ.” Cao Thiên Dương tỉnh bơ. “Ông bà nội tôi ở ngay nhà đối diện mà.”
“…..”
Thịnh Vọng chỉ muốn ném cái tên dở hơi này xuống tầng cho xong.
“Cậu xem, hai người còn kết bạn WeChat nữa kìa.” Cao Thiên Dương càng nói càng thấy tủi thân. “Tôi với anh Thiêm quen nhau mười mấy năm mà mãi mấy năm trước mới add WeChat, các cậu mới quen nhau có mấy hôm.”
Thịnh Vọng “À” một tiếng cho qua chuyện.
Hai giây sau, cậu chủ nhỏ đột nhiên nhận ra điểm vô lý, đập bốp vào lưng Cao Thiên Dương: “WeChat mới ra đời được mấy năm thôi mà cha nội?!”
Cao Thiên Dương gục xuống lan can cười ngặt nghẽo, vừa xoa lưng vừa nói: “Ái da đau chết mất. Tôi phải kể cho anh Thiêm nghe mới được, sao cậu dễ lừa thế không biết.”
Nói là làm, hắn lôi điện thoại ra thật. Thịnh Vọng trợn mắt ngán ngẩm rồi bỏ đi thẳng.
Đám học sinh trong lớp ùa ra, vừa cười nói vừa rảo bước về phía cầu thang. Đúng lúc ấy, hai nam sinh từ nhà vệ sinh bước ra.
Tề Gia Hào vừa rửa tay xong, nhìn thấy Thịnh Vọng thì khựng lại một chút. Trong khoảnh khắc đó, vẻ mặt hắn thoáng chút bối rối, nhưng đèn hành lang mờ tối cộng thêm đám đông ồn ào nên chẳng ai để ý.
Ngay sau đó, hắn thu lại biểu cảm, vẩy nước vào mặt Cao Thiên Dương cười nói: “Giỏi đấy, lừa được cả thần đồng đi cùng cơ à!”
Thực ra chỉ hôm nay Thịnh Vọng mới tỏa sáng môn Tiếng Anh, chứ bài thi tuần trước cậu trượt cả 3 môn Tự nhiên, gọi là “thần đồng” thì hơi quá lố. Cậu tự biết mình biết ta, ai khen thật lòng thì nhận, chứ tâng bốc thái quá kiểu này nghe chối tai không chịu được.
Cậu bị khen đến mức nổi da gà, lén đưa tay xoa xoa cánh tay. Lại nghe Tề Gia Hào hỏi Cao Thiên Dương: “Sao lèo tèo vài mống thế này? Còn gọi ai nữa không, anh Thiêm của tao đâu?”
Da gà da vịt Thịnh Vọng vừa lặn xuống lại được dịp nổi lên ầm ầm.
“Anh Thiêm của tao” cơ đấy. Cao Thiên Dương thân thiết thế còn chưa gọi kiểu sến sẩm vậy bao giờ. Cậu thầm bĩu môi, cảm thấy Tề Gia Hào này giả tạo quá mức.
Cao Thiên Dương xua tay: “Quên anh Thiêm của mày đi. Từ trước đến giờ có bao giờ ổng tham gia mấy vụ ăn chơi này đâu.”
“Không đến thật á? Hay mày hỏi lại xem?” Tề Gia Hào nài nỉ.
“Thôi tính sau đi.” Cao Thiên Dương gạt đi.
Thịnh Vọng thầm phục khả năng quan sát của mình. Chỉ qua vài câu nói đã thấy rõ: Cao Thiên Dương và Giang Thiêm là bạn thân thật, còn Tề Gia Hào và Giang Thiêm chỉ là kiểu “thấy sang bắt quàng làm họ”.
Xe buýt trường vừa lăn bánh, sân trường vắng đi quá nửa, nhưng một số giảng đường vẫn sáng đèn.
Thịnh Vọng đi theo đám bạn ra cổng Bắc, ngoái lại nhìn thắc mắc: “Ơ, tự học tối đến 8 giờ là hết rồi mà, sao bên kia vẫn sáng đèn thế? Lớp 12 à?”
“Chủ yếu là 12, cũng có ít lớp 10, 11.” Tống Tư Duệ chỉ trỏ giải thích. “Ba giảng đường to kia là của 12, bên này là 11, nhỏ nhất là 10. Đấy toàn là học sinh nội trú, họ phải tự học muộn hơn bọn mình một tiếng.”
“Giờ đang học hè nên 8 giờ bọn mình tan thì họ học đến 9 giờ. Vào năm học chính thức, bọn mình 9 rưỡi về thì họ cày đến 10 rưỡi.”
Trường nằm ngay trung tâm thành phố, chưa bắt buộc nội trú 100% nên học sinh ở lại trường khá ít, đa số đều đi xe đưa đón.
“Hưởng thụ nốt đi, còn mỗi năm nay thôi. Lên 12 là các thầy cô sẽ lần lượt ‘tâm sự mỏng’ khuyên cậu vào nội trú đấy. Lúc đó đa số sẽ chọn ở ký túc xá, số còn lại thì thuê trọ ngay cạnh trường.”
Cao Thiên Dương hất hàm về phía khu dân cư đối diện cổng trường: “Đấy, chỗ đó sắp thành ký túc xá mở rộng của trường mình rồi, toàn dân học thêm với luyện thi thôi.”
“Thế sao lại tự học trên giảng đường lớn?” Thịnh Vọng hỏi tiếp.
“Vì số lượng nội trú mỗi lớp không đều, lớp nhiều lớp ít. Như lớp mình hiện tại chẳng có mống nào nội trú, lớp B dưới tầng thì được 4 người, sao mà tổ chức lớp riêng được. Nên trường gom hết lại, mỗi khối một giảng đường, giáo viên các môn sẽ thay phiên trực để giải đáp thắc mắc.”
Thịnh Vọng gật gù ra chiều suy ngẫm.
Cao Thiên Dương nheo mắt: “Không phải chứ đại ca, sao mặt cậu trông có vẻ ‘rung rinh’ thế kia? Đừng bảo là cậu định xin vào nội trú nhé?”
Khỏi phải nói, cậu định thế thật.
Cấp 2 và lớp 10 cậu đều ở nội trú. Hồi mới chuyển về đây, cậu cứ nghĩ bố sẽ ở nhà nhiều hơn nên mới chọn ngoại trú. Ai ngờ bố cậu đi công tác còn chăm chỉ hơn trước, để cậu ở nhà với hai mẹ con cô Giang, sáu mắt nhìn nhau đầy gượng gạo.
Nếu vào ký túc xá thì mọi sự lúng túng, khó xử sẽ biến mất, cuộc sống chắc chắn thoải mái hơn nhiều.
“Muốn đăng ký nội trú thì bao giờ được?” Thịnh Vọng hỏi.
“Trước khai giảng chính thức sẽ có thông báo. Cái này cậu cứ hỏi ‘Cá Chép Nhỏ’ ấy.” Cao Thiên Dương chỉ cô bạn buộc tóc đuôi ngựa đi bên cạnh. “Cậu ấy là lớp trưởng, tin tức gì cũng nắm rõ nhất.”
Lớp trưởng có cái tên rất nam tính – Lý Dự – nhưng lại là một cô gái xinh xắn, dịu dàng. Tuy thành tích không “khủng” như Giang Thiêm nhưng bù lại rất chăm chỉ, ngoan ngoãn, được thầy cô tin tưởng tuyệt đối. Ở cái lớp A toàn “quái vật” này, tìm được một học sinh ngoan hiền như thế khó như lên trời.
“Ok, khi nào có thông báo tớ sẽ nhắc cậu.” Lý Dự tò mò hỏi: “Bọn tớ ai cũng sợ nội trú, ở nhà sướng hơn bao nhiêu, sao cậu lại muốn vào đó thế?”
Thịnh Vọng bịa bừa một lý do: “Vui mà. Ngồi nhà một mình làm bài chán chết, vào đó có cả trăm anh em cùng khổ luyện với mình chẳng phải vui hơn sao?”
Cao Thiên Dương ồ lên: “Nghe cũng có lý phết.”
Cả đám cười ồ lên, trêu hắn dễ bị dụ dỗ. Chỉ có Tề Gia Hào xen vào: “Chưa chắc đã vui đâu. Lớp mình có đặc quyền đấy.”
Thịnh Vọng nhìn hắn: “Đặc quyền gì?”
“Thầy Từ bảo lớp A không cần lên giảng đường chung, được tự quản tại lớp mình.” Tề Gia Hào nói, cố tỏ vẻ bình thản nhưng không giấu được sự kiêu ngạo ngầm. “Chắc nhà trường tin tưởng vào sự tự giác của lớp chọn.”
Lý Dự thật thà lo lắng: “Lớp mình mà tự giác á? Các cậu toàn lén chơi điện thoại với máy game trong giờ, may mà thầy Từ ít kiểm tra chứ không thì thu được cả rổ.”
Mọi người, kể cả Thịnh Vọng, đều chột dạ sờ sờ túi quần.
Tề Gia Hào bồi thêm: “Thì đấy, ít bị kiểm tra cũng là đặc quyền của lớp A rồi.”
Quán thịt nướng nằm ngay khu dân cư cổng Bắc. Ông chủ thuê hai gian nhà tầng 1 đập thông nhau, kê bàn ghế tràn ra cả vỉa hè, chăng đèn kết hoa rực rỡ.
“Bạn học của Tiểu Tề đấy à?” Ông chủ là một thanh niên trẻ tuổi, tướng mạo đĩnh đạc, nếu chải chuốt chút thì cũng rất ra dáng. Nhưng anh ta lại mặc áo ba lỗ trắng khoác ngoài cái áo sơ mi lao động, quần lửng ống rộng, chân đi dép lê, miệng ngậm điếu thuốc phì phèo, trông lôi thôi lếch thếch, làm giảm đi mấy phần đẹp trai.
Anh ta nheo mắt trong làn khói thuốc, xua tay hào sảng: “Đến đây là bạn cả. Tiểu Tề đã gọi anh là anh thì các chú cũng là em trai của anh.”
Mấy bạn nữ nghe xong mặt hơi sượng.
Anh ta vội bổ sung: “À, và các em gái nữa. Mới gặp lần đầu mà gọi em gái nghe hơi sàm sỡ, thôi cứ gọi là bạn nữ cho lịch sự nhé.”
“Rồi! Giữ cho các em chỗ đẹp nhất đây. Hôm nay anh bao nước ngọt bia bọt, cứ uống tẹt ga. Menu có mã QR trên bàn, cứ quét mà gọi món.”
Anh ta cúi người làm động tác mời mọc kiểu quý tộc, nhưng bộ dạng lôi thôi khiến hành động đó trông thật buồn cười. “Ê Tiểu Hắc, mang nước với salad lên trước cho mấy đứa em anh đi!”
Miệng vẫn ngậm thuốc, anh ta vừa nói vừa nhả khói như cái bát hương di động. Thịnh Vọng đang ốm, hít phải khói thuốc liền ho sù sụ.
“Ấy chết, xin lỗi em giai.” Ông chủ vội dập thuốc. “Mấy nay lo khai trương bận quá chưa chợp mắt tí nào, phải làm điếu thuốc cho tỉnh táo, không cố ý đầu độc em đâu.”
Nói xong, anh ta nheo mắt nhìn Thịnh Vọng chằm chằm: “Hình như anh gặp em ở đâu rồi thì phải, nhìn quen lắm.”
“Dạ?” Thịnh Vọng cũng nhìn lại, rồi thành thật lắc đầu: “Xin lỗi anh, em mắc chứng hay quên mặt người khác ạ.”
Ông chủ cười ha hả, xua tay: “Không sao, anh thấy quen thì nói thế thôi. Mấy đứa gọi món đi nhé, đông khách quá anh sợ không tiếp chu đáo được. Tiểu Tề, chú lo tiếp đãi bạn bè hộ anh.”
Tề Gia Hào vẫy tay: “Vâng, anh cứ lo việc đi, để em!”
Hắn quay sang đám bạn, hất hàm tự hào: “Vào chỗ ngồi đi. Tao nói cho chúng mày biết, ông anh này cực ‘khủng’ luôn. Anh ấy tên Triệu Hi. Nghe danh bao giờ chưa?”
Mọi người lắc đầu.
“Hầy, bọn mày không xem bảng vàng danh dự ở tòa nhà hiệu bộ à? Có cả cựu học sinh đấy.” Tề Gia Hào thao thao bất tuyệt. “Anh ấy tốt nghiệp khóa 06, giải thưởng nhiều không đếm xuể, thi Đại học đỗ thủ khoa tỉnh luôn đấy.”
Mọi người há hốc mồm kinh ngạc.
“Thật á? Thủ khoa luôn?” Cao Thiên Dương cũng bất ngờ.
“Đấy, đừng trông mặt mà bắt hình dong.” Tề Gia Hào nói tiếp. “Anh ấy đi du học về, chắc công việc ổn định rồi. Nghe đâu đang nghỉ phép nên về giúp bạn mở quán cho vui thôi.”
“Ồ, ra ổng không phải chủ quán thật à?”
Cả nhóm ngồi vào bàn. Tuy ở ngoài trời nhưng có sẵn quạt và điều hòa cây mát rượi, không gian thoáng đãng náo nhiệt, đúng là vị trí đắc địa.
Thực ra Tề Gia Hào cũng chỉ biết sơ sơ về Triệu Hi qua lời đồn đại nên không kể thêm được gì nhiều. Mọi người cũng không hỏi sâu, chỉ xuýt xoa khen ngợi sự tài giỏi của anh chủ quán. Ở cái tuổi này, sự ngưỡng mộ dành cho những người học giỏi, thành đạt đến rất tự nhiên và đơn giản.
Một lát sau, nhân viên phục vụ tên Tiểu Hắc bưng đồ khai vị và bia lạnh ra: “Anh Hi mời mọi người.”
Tề Gia Hào ra dáng chủ xị, chia bia cho từng người. Thịnh Vọng xua tay: “Tôi không uống được bia, cho tôi nước lọc đi.”
“Thần đồng ơi là thần đồng, cậu làm sao thế? Mấy bạn nữ còn uống được mà cậu lại đòi uống nước lọc à? Thế sao được!” Tề Gia Hào mở miệng ra là “thần đồng”, khiến Thịnh Vọng nghe mà ngứa cả tai. Nhưng càng nghe giọng điệu khích bác đó, cậu càng không muốn từ chối để bị coi thường.
Cao Thiên Dương thấy bạn khó xử liền mắng Tề Gia Hào: “Nó đang ốm, mày đừng có ép.”
Nói rồi hắn định đổi cốc bia lấy chai nước cho Thịnh Vọng, nhưng bị cậu ngăn lại.
“Thôi khỏi, tôi uống được.” Thịnh Vọng nói.
Lại là cái bệnh sĩ diện chết tiệt. Cậu ước lượng cốc bia, thầm nghĩ chắc mình cố được 1-2 cốc.
Trong lúc chờ đồ nướng, anh chủ quán Triệu Hi quay lại, tay cầm ba quả dừa tươi đưa cho nhóm Lý Dự: “Đây, cái này của mấy bạn nữ, uống cho đẹp da.”
Lý Dự ngượng ngùng nhận lấy, chia cho hai bạn nữ còn lại.
Tề Gia Hào lại giục Cao Thiên Dương: “Đằng nào cũng đang chờ đồ, hay mày nhắn lại cho anh Thiêm đi? Biết đâu anh ấy đổi ý.”
Cao Thiên Dương làu bàu rút điện thoại ra.
Thịnh Vọng ôm cốc bia, liếc nhìn hắn rồi quay đi. Vô tình bắt gặp ba cô bạn gái ngồi đối diện đang chăm chú nhìn điện thoại của Cao Thiên Dương, hai cô trong số đó còn đỏ mặt thẹn thùng.
Thịnh Vọng: “…..”
Được hâm mộ ghê nhỉ.
Cao Thiên Dương bật ghi âm: “Anh Thiêm ơi, tối nay anh rảnh không? Tụi em đang ở ngay cổng Bắc này, anh ra làm tí cho vui đi.”
Giây tiếp theo, điện thoại báo tin nhắn đến.
Thịnh Vọng liếc qua, thấy vỏn vẹn 5 chữ: Đang bận, không tới được.
Cao Thiên Dương giơ điện thoại lên cho cả bàn xem: “Thấy chưa? Tao đã bảo rồi.”
Ba cô bạn gái lộ rõ vẻ thất vọng.
“Sao Giang Thiêm lúc nào cũng lạnh lùng thế nhỉ.” Một cô buột miệng than thở.
Triệu Hi đang định đi thì nghe thấy cái tên quen thuộc, liền dừng lại: “Ơ kìa, mấy đứa học cùng lớp với Giang Thiêm à?”
Cao Thiên Dương ngạc nhiên: “Anh biết nó ạ?”
“Biết chứ, thân là đằng khác.” Triệu Hi nói, rồi ánh mắt bỗng dừng lại ở Thịnh Vọng. Anh chỉ vào cậu, ồ lên một tiếng: “A! Anh nhớ ra rồi.”
Thịnh Vọng: “Hả?”
“Em là cậu nhóc hôm nọ ăn cơm quên mang tiền, phải gọi Giang Thiêm đến chuộc về đúng không?” Triệu Hi cười hớn hở.
Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc đông cứng lại. Mọi người nhìn Thịnh Vọng với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa buồn cười.
Triệu Hi cười khà khà: “Hôm đấy anh ghé qua cửa hàng tiện lợi của bố anh, thấy hai đứa đang đi về trường. Cửa hàng đó là của ông già anh đấy.”
Nói xong, anh rút điện thoại ra bấm số.
Thịnh Vọng còn đang đơ người vì bị “bóc phốt” quá bất ngờ thì đã nghe thấy Triệu Hi oang oang nói vào điện thoại: “A lô, Giang Thiêm à? Bạn cậu đến đông đủ cả rồi này, cậu không ra à?”
“Bạn nào á? Thì cái cậu nhóc hôm nọ cậu dẫn đến cửa hàng bố anh ăn cơm ấy.”
“Hả? Ở đây chứ đâu! Đang ngồi ngay cạnh anh uống bia đây này!”
Thịnh Vọng nhìn trân trân vào cốc bia, tay buông thõng bất lực.
Cậu không thể tin nổi, một người lớn đùng, lại còn là cựu thủ khoa như Triệu Hi mà lại có cái nết thích mách lẻo trẻ con như thế này???