Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Prev
Next

Ai đó? - Chương 14: Thông đồng

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 14: Thông đồng
Prev
Next

Trời mưa tầm tã khiến hành lang ướt sũng một nửa. Học sinh đứng hóng gió thoáng chốc đã chẳng thấy đâu, tất cả đều rút về lớp hết. Chỉ còn mình Thịnh Vọng đứng đó, muốn thò đầu ra ngoài hít thở chút không khí trong lành.

Nhưng chưa kịp thở, cậu đã cảm thấy mình như con khỉ mới nhập về vườn bách thú, du khách từ khắp nơi ùa tới vây kín mít.

Và Cao Thiên Dương chính là hướng dẫn viên du lịch mẫn cán: “150 câu trắc nghiệm đúng hết! Cậu còn là người không hả?”

Hắn ngồi vắt vẻo trên bàn, gào lên như nuốt phải cái loa phóng thanh, ồn ào đến mức cả lớp đều nghe thấy.

Đám người gián tiếp chép bài cậu cũng nhao nhao hưởng ứng: “Chuẩn cmnr! Đừng nói đúng hết, chỉ cần sai dưới 10 câu thôi là tao đã mãn nguyện lắm rồi, thề!”

“10 câu là yêu cầu xa xỉ quá. Tao chỉ cần sai dưới 20 câu trong tổng số 150 câu là tao cười đến già luôn rồi.”

“Mất hết cả liêm sỉ!”

“Đời thật lắm bất công. Nếu thi Đại học mà bỏ môn Tiếng Anh thì Thanh Hoa, Bắc Đại chắc phải tranh giành tao sứt đầu mẻ trán!”

“Đệch, mày mơ đẹp nhỉ!”

Cái đám này ngày càng đánh rơi liêm sỉ, chém gió phần phật khiến lớp phó học tập Tống Tư Duệ không thể nhịn nổi nữa. Cậu ta rẽ đám đông chen vào, vỗ vai Thịnh Vọng: “Cỏ, bàn bạc tí nào.”

Thịnh Vọng hắt xì hai cái liên tiếp, rút khăn giấy ra, ngơ ngác hỏi: “Sao cậu chửi tôi?”

Tống Tư Duệ cạn lời, dở khóc dở cười giải thích: “Không phải. Hôm cậu mới chuyển đến, tôi có bảo thầy Từ ‘bứng’ mất hot boy trường người ta về đây. Bình thường tôi gọi người khác hay gọi tắt một chữ, nên giờ mới thuận miệng gọi cậu là ‘Thảo’ (Cỏ) thôi.”

Thịnh Vọng cười trừ: “Suy nghĩ độc đáo thật, nhưng đổi tên khác được không?”

Tống Tư Duệ: “Ok, vậy gọi là Thịnh (Shèng) nhé?”

“Thận (Shèn) thiếc gì ở đây.” Cao Thiên Dương đập cậu ta một cái, cười đểu: “Mày cứ gọi là Vọng (Wàng) đi.”

“Cút mẹ mày đi, mày mới sủa gâu gâu (Wāng) ấy.” Tống Tư Duệ chửi xong quay sang nhìn Thịnh Vọng với ánh mắt đầy oan ức: “Sao tên cậu khó gọi thế nhỉ?”

Thịnh Vọng xem màn tấu hài mà bật cười: “Rất xin lỗi, giờ muốn đổi tên cũng muộn rồi, cậu chịu khó gọi cả họ tên vậy nhé.”

“Anh Thịnh! Gọi anh Thịnh được chưa?” Tống Tư Duệ chốt hạ.

Thịnh Vọng đang cầm cốc uống nước, nghe vậy suýt sặc: “Cậu làm tôi lâng lâng đấy.”

“Điều đầu tiên trong luật lệ lớp A: người nào thành tích cao thì người đó là anh, không cần hỏi tuổi tác.” Tống Tư Duệ chỉ tay ra phía sau. “Ví dụ như cái anh ngồi sau lưng cậu ấy, ai gặp cũng phải gọi một tiếng ‘anh’ hết.”

Thịnh Vọng nghiêng người, vừa uống nước vừa liếc mắt ra sau.

Bàn sau trống không. Chẳng biết Giang Thiêm đi đâu mất, giờ ra chơi được 20 phút rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng hắn đâu.

Tống Tư Duệ gọi cậu là anh xong thì bắt đầu giở giọng “thanh tra”: “Lần sau đừng đưa bài tập cho Cao Thiên Dương chép nữa nhé. Cô chủ nhiệm giao cho tôi nhiệm vụ giám sát và ngăn chặn tệ nạn chép bài, thấy ai vi phạm là phải tố giác ngay.”

“Thế mày đã tố giác được ai chưa?” Cao Thiên Dương cười hề hề đầy thách thức.

“Tao ghi hết vào sổ đen rồi, hết quý tao sẽ báo cáo một thể, mày cứ liệu hồn.”

Tống Tư Duệ dáng người nhỏ con, vào lớp nào cũng bị xếp ngồi bàn đầu. Cái điệu bộ vung tay dạy đời của cậu ta trông y hệt chú chó Poodle đang khua chân múa tay. Cả lớp A nam nữ đều thích trêu chọc cậu ta, nhưng ai cũng biết cậu ta chỉ dọa thế thôi chứ chưa bao giờ mách lẻo thành công vụ nào.

Cậu ta lải nhải bên tai Thịnh Vọng một hồi lâu, thấy đối phương cứ gật gù “Ừ ừ”, một lát sau bỗng ngẩng lên hỏi lại: “Cậu vừa nói gì cơ?”

“……”

Tống Tư Duệ chỉ muốn nhảy lầu cho xong.

“Anh Thịnh, anh đùa em đấy à?” Cậu ta hỏi với vẻ mặt tan nát cõi lòng.

Thịnh Vọng thu lại ánh mắt đang tìm kiếm ở bàn sau, chân thành xin lỗi: “Xin lỗi nhé, vừa nãy tôi hơi mất tập trung.”

Tống Tư Duệ ngồi phịch xuống ghế của Cao Thiên Dương, than ngắn thở dài: “Cái chức lớp phó học tập này tôi không làm nổi nữa rồi. Ai thích thì vào mà làm, hết quý này tôi xin từ chức.”

Thịnh Vọng tỏ vẻ ái ngại.

Cao Thiên Dương dùng khẩu hình nói thầm: Bệnh cũ tái phát đấy, kệ nó đi.

Cứ cách vài ngày Tống Tư Duệ lại phun ra mấy câu từ chức hùng hồn như thế, nhưng đến nhiệm kỳ mới lại trúng cử tiếp. Vì ngoài cậu ta ra, cả lớp đều đồng lòng bỏ phiếu ép cậu ta phải ngồi lỳ ở cái ghế đó, đừng hòng chạy thoát.

Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ đều rất dễ mến. Họ trò chuyện rôm rả bên tai Thịnh Vọng cho đến hết giờ ra chơi. Thịnh Vọng nghe mà nhớ đến lời cô Dương Tinh nói — lớp chọn đơn giản thì rất đơn giản, mà phức tạp thì cũng rất phức tạp. Nhưng với những gì cậu thấy hiện tại, đám bạn học này đều rất đơn thuần và đáng yêu.


Giờ ra chơi sắp hết, đám đông quanh bàn Thịnh Vọng tản đi dần.

Đầu cậu vẫn ong ong, mũi tắc nghẹt khó chịu, chẳng muốn làm đề cũng chẳng muốn đọc sách. Cậu bèn gục đầu xuống bàn, giấu tay dưới ngăn bàn chơi game vượt chướng ngại vật trên điện thoại.

Vừa chơi được 2 ván thì có người đi ngang qua.

Khóe mắt cậu liếc thấy đôi giày quen quen, bên cạnh là chiếc ô gấp rủ xuống. Nước mưa từ tán ô nhỏ tí tách xuống sàn, tụ thành một vũng nước nhỏ.

Thịnh Vọng đang điều khiển nhân vật bé xíu chạy nhảy trên màn hình thì nghe thấy Cao Thiên Dương hỏi: “Anh Thiêm đi đâu về thế? Mưa to gió lớn thế này anh chạy ra ngoài làm gì?”

Đôi giày nọ dừng lại, giọng nói trầm trầm của Giang Thiêm vang lên ngay bên cạnh: “Đến phòng y tế.”

Ngón tay Thịnh Vọng khựng lại trên màn hình.

Phòng y tế???

Cậu lặng lẽ ngẩng đầu lên, thấy một tay Giang Thiêm cầm ô, tay kia xách một túi nilon trắng có in logo phòng y tế. Miệng túi buộc chặt nên không thấy rõ bên trong đựng gì.

“Anh đến phòng y tế làm gì dợ?” Cao Thiên Dương thắc mắc hộ nỗi lòng của Thịnh Vọng.

Đúng dợ, cậu đến phòng y tế làm gì?

Thịnh Vọng nghiêng đầu nhìn cái túi, trong đầu nảy ra một suy nghĩ hơi vớ vẩn.

Không trách cậu nghĩ nhiều được. Giang Thiêm trông khỏe như trâu thế kia chắc chắn không bị bệnh. Mà buổi sáng cậu vừa mới hỏi Cao Thiên Dương đường đến phòng y tế, giờ hai người lại cùng đụng đến một địa điểm, sự trùng hợp này thật đáng ngờ.

…………Không thể nào nhỉ?

Thịnh Vọng ngước mắt nhìn Giang Thiêm.

Thực ra qua hai ngày chung sống, cậu cảm nhận được người này bên ngoài lạnh lùng khó ưa, nhưng bên trong lại khá mềm lòng, ít nhất là với mẹ mình.

Có khi nào… với người khác cũng thế?

Thịnh Vọng thầm nghĩ: Nếu Giang Thiêm thực sự đi mua thuốc cho mình, thì lần sau bố bắt gọi hắn là ‘anh’, mình sẽ miễn cưỡng nể mặt gọi một tiếng.

Đương nhiên chỉ giới hạn trong lúc đó thôi.

Chắc tại bị ốm nên đầu óc hay mơ màng, nội tâm Thịnh Vọng lúc này đang diễn ra một vở kịch phong phú. Đang mải tưởng tượng thì tiếng túi nilon sột soạt kéo cậu về thực tại. Giang Thiêm mở túi ra cho Cao Thiên Dương tò mò ngó vào: “Sáng nay mẹ tôi bị bỏng tay, tôi đi mua hai hộp thuốc mỡ dự phòng thôi.”

Thịnh Vọng liếc mắt nhìn vào. Quả nhiên trong túi là hai hộp tròn nhỏ màu xanh lá cây, y hệt hộp thuốc sáng nay cô Tôn bôi cho cô Giang.

Cậu sững người, thầm nhủ một tiếng “Ờm”. Hình ảnh tốt đẹp vừa mới xây dựng được một nửa trong đầu phút chốc tan thành mây khói.

Cao Thiên Dương nói thêm vài câu với Giang Thiêm nhưng Thịnh Vọng không để ý nữa.

Một lát sau, Giang Thiêm buộc miệng túi lại, quay về chỗ ngồi. Lúc đi ngang qua, chẳng hiểu sao ánh mắt hắn lướt qua và va phải cái nhìn của Thịnh Vọng.

Ánh mắt chạm nhau trong một giây ngắn ngủi, Thịnh Vọng vội rũ mi xuống.

Nhân vật trong game đã ngã chết từ đời nào, cậu ấn nút chơi lại, hai ngón tay cái di chuyển vô thức trên màn hình.

Bên ngoài trời âm u, trong phòng ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo hắt những vệt sáng lốm đốm lên màn hình điện thoại. Một nửa màn hình phản chiếu nhân vật game đang nhảy qua vách núi, nửa kia in bóng người đang đứng cạnh ——

Giang Thiêm đứng đó khoảng hai giây rồi mới bước về bàn sau.

Vận may của Thịnh Vọng trước sau như một, chơi trò đơn giản nào cũng “die” sớm. Bực mình quá, cậu tắt máy, nhét điện thoại xuống đáy cặp.


Giờ tự học buổi tối kết thúc lúc 8 giờ. Mấy lớp học thêm trong trường khiến không khí ban đêm náo nhiệt hơn hẳn. Cô chủ nhiệm Hà Tiến canh đúng giờ vào lớp thông báo lịch xe buýt mới, nhưng khi cô quay ra thì học sinh đã về gần hết.

Thịnh Vọng thu dọn sách vở xong định đứng dậy thì Cao Thiên Dương vỗ vai: “Ê, tối nay rảnh không?”

“Làm bài tập thôi, sao thế?”

“Ngoài bài tập ra thì không bận gì chứ?”

Thịnh Vọng gật đầu.

Cao Thiên Dương vỗ tay cái bốp: “Thế đi với tôi! Anh trai thằng Tề mở quán thịt nướng ngay ngoài cổng Bắc, hôm nay khai trương, rủ anh em đến ủng hộ cho xôm. Tối nay ít bài, tranh thủ xả hơi tí, đi không?”

Đang cảm cúm nên thực ra Thịnh Vọng chẳng muốn ăn uống gì. Nhưng dạo này cậu đang rất ngại về nhà, hôm nay lại càng sợ chạm mặt cô Giang Âu hơn. Sự quan tâm của bà khiến cậu lúng túng; cậu không thể thô lỗ từ chối nhưng cũng chẳng thể vui vẻ đón nhận hay gần gũi.

Vì thế cậu ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Ok, đi luôn. Có những ai?”

Cao Thiên Dương xòe tay đếm: “Tôi, cậu, lớp phó, lớp trưởng, thằng Tề, thằng Khỉ, Đại Hoa —-”

“Được rồi.” Thịnh Vọng ngắt lời. “Không cần liệt kê hết đâu.”

“Tầm mười hai, mười ba đứa, vừa đủ một bàn lớn.” Cao Thiên Dương chốt lại.

Tống Tư Duệ đeo cặp sách chỉnh tề, bước tới hỏi: “Đi chưa?”

“Đi.” Cao Thiên Dương đáp. “Bọn Tề Gia Hào đi vệ sinh rồi, ra đó chờ chúng nó.”

Thịnh Vọng xốc balo lên vai, liếc nhìn chỗ ngồi trống không phía sau, hỏi: “Chẳng phải cậu thân với Giang Thiêm lắm sao? Không rủ cậu ta à?”

Cao Thiên Dương đáp: “Không phải thân lắm đâu, chỉ là khá tốt thôi. Hai bọn tôi là bạn từ bé, sống cùng khu.”

Lần đầu tiên Thịnh Vọng nghe thấy thông tin này: “Bạn từ bé á?”

“Ừ, hàng xóm cũ.” Cao Thiên Dương giải thích: “Trước giờ nó không tham gia mấy vụ tụ tập này bao giờ đâu, nó bận nhiều việc riêng lắm.”

Hắn nhướng mày nhìn Thịnh Vọng: “Cơ mà cậu lại hỏi thăm nó làm tôi hơi bất ngờ đấy.”

“Bất ngờ gì?”

“Chẳng phải hôm đầu tiên hai người đã gây gổ với nhau à? Mấy ngày nay trừ vụ cô Dương Tinh bắt xem chung đề thì có thấy hai cậu nói chuyện được mấy câu đâu. Tôi cứ tưởng cậu ghét nó, chỉ mong nó biến cho khuất mắt ấy chứ.”

Thịnh Vọng gật đầu thừa nhận: “Đúng là chả thân thiết gì thật.”

Ngoại trừ việc tối nào cũng cùng bước vào một cánh cổng nhà ra thì đúng là chẳng có quan hệ gì.

Vừa nói chuyện với Cao Thiên Dương, cậu vừa mở điện thoại. Vừa mở khóa, WeChat nhảy ra mấy thông báo liên tiếp. Cao Thiên Dương không nghĩ nhiều, ngó vào hỏi: “Cậu có cần gọi điện báo người nhà một tiếng không?”

Thịnh Vọng mấp máy môi. Trước giờ cậu ít khi phải báo cáo với bố, chỉ cần nhắn cho chú Tiểu Trần tài xế là được.

Cậu mở WeChat định tìm tên chú Tiểu Trần thì thấy khung chat trên cùng hiện chấm đỏ báo tin nhắn mới. Tên người gửi: Giang Thiêm.

Thịnh Vọng ấn vào theo bản năng. Lúc này cậu mới phát hiện Giang Thiêm đã gửi cho cậu 2 tin nhắn từ trước khi tan học:

[Giang Thiêm]: Tối nay tôi về muộn.

[Giang Thiêm]: Nếu có ai hỏi thì bảo là tôi ở lại ôn thi học sinh giỏi.

Thật đáng mừng! Cuối cùng cái người nào đó cũng đã biết khôn ra, biết phải thống nhất lời khai trước khi nói dối rồi. Chỉ tội nghiệp Cao Thiên Dương đứng bên cạnh đang sợ hết hồn vì tưởng cậu nhắn tin với “ma”.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

images
Hệ Thống Học Bá Lầy Lội
20/11/2025
aDp1wJPfybt7vtpTK148VD1w6GVS2sIfPOb43ESR
Quỷ Nhân Diệp Gia Thôn – Diệp Thiếu Dương (FULL)
29/11/2025
trong-sinh-tro-thanh-manh-nhat-vu-tru-cuc-dia-phong-nhan
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ – Diệp Tinh
30/11/2025
xTtynRWhi2rHgdqDddv6cFRPvBabH8s1iKuchkCK
Siêu Cấp Thần Cơ Nhân – Thế Giới Săn Thú
30/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247