Ai đó? - Chương 13: Khiêm tốn
Cô Dương Tinh giảng bài được năm phút thì ngẩng đầu lên, phát hiện anh chàng học sinh đang bị ốm đang xoay bút, xoay thước, xoay tẩy. Tay vớ được cái gì là cậu xoay cái đó.
Chắc là bệnh chung của đám con trai mới lớn đây mà.
Cô ngắm nghía một lúc mới nhớ ra: “Thịnh Vọng?”
“Dạ?” Cậu chàng bị gọi tên giật mình dừng bút.
“Suýt nữa thì tôi quên mất, em không có đề để xem đúng không?” Cô Dương Tinh hỏi.
Thịnh Vọng cười trừ, trong bụng thầm nghĩ: Không phải suýt đâu ạ, rõ ràng là cô quên béng đi rồi.
Trước kia khi cô Dương Tinh “trưng dụng” đề của Tề Gia Hào, cô chưa bao giờ phải bận tâm chuyện này. Tề Gia Hào sẽ tự giác xách ghế sang xem chung với bạn bên cạnh, chỉ cần cầm theo cây bút và quyển vở là đủ.
Đám học trò lớp A chia làm hai phe: một phe là “Thi xong hối hả so đáp án”, phe còn lại là “Thi xong sống chết mặc bay”. Tề Gia Hào thuộc phe đầu tiên.
Những người thuộc phe này đều có khả năng “đọc đến đâu nhớ đến đấy”. Chỉ cần là đề họ tự tay làm thì từ đáp án đến quy trình giải đều thuộc làu làu, kể cả bài luận. Với bài trắc nghiệm tiếng Anh thì họ nhớ dễ như ăn kẹo.
Cho nên dù đưa đề cho người khác, Tề Gia Hào vẫn biết câu nào mình làm đúng, câu nào làm sai để kịp thời ghi chú vào vở.
Còn Thịnh Vọng…..
Nhìn qua là biết ngay thuộc phe “Thi xong sống chết mặc bay”.
Cô Dương Tinh không thích nhìn học trò ngồi rảnh rỗi. Vì thế cô hất chiếc cằm nhọn, ra lệnh cho Thịnh Vọng: “Tìm một bạn xem chung đề đi.”
Thịnh Vọng đáp “Vâng”.
Tìm người xem chung thì có gì khó đâu? Cậu đứng dậy, xách ghế định đi lên bàn trên. Chợt nghe cô bổ sung: “Em dịch ghế xuống phía sau, chịu khó xem chung với bạn Giang Thiêm nhé, được không?”
Không được.
Thịnh Vọng thầm phản đối. Cái tên ngồi sau còn nợ cậu một trận đòn, cậu chẳng muốn xem chung với hắn chút nào.
Nhưng lý lẽ của cô Dương Tinh rất thuyết phục: “Tôi nghĩ số câu đúng của em không chênh lệch với Giang Thiêm là mấy, hai đứa xem chung với nhau là hợp lý nhất. Còn Cao Thiên Dương ấy à… Em chừa cho bạn ấy chút sĩ diện đi.”
“Chị Tinh” cứ lên lớp là phải kháy Cao Thiên Dương vài câu mới chịu được, thành thói quen khó bỏ rồi.
Thịnh Vọng đành xách ghế lùi xuống, ngồi bên phải Giang Thiêm. Tuy chẳng nhớ mình chọn đáp án nào nhưng cậu vẫn làm bộ làm tịch cầm theo cây bút.
Ban đầu cậu vẫn còn dè dặt, ngồi cách xa cái bàn một khoảng, muốn nhìn đề toàn phải nhoài người ra.
Giang Thiêm liếc nhìn cậu vài lần, cuối cùng không nhịn được phải lên tiếng: “Trên bàn có đinh chọc vào người cậu hay sao thế?”
“Làm gì có.” Thịnh Vọng buột miệng trả lời theo bản năng. Hai giây sau, cậu mới ngớ ra là đối phương đang châm chọc tư thế ngồi của mình.
Thịnh Vọng nghiêng đầu lườm Giang Thiêm một cái, rồi kéo ghế dịch lên từng chút một.
Một chút, hai chút, rồi ba chút. Trong 5 phút tiếp theo, cứ chốc chốc Thịnh Vọng lại nhích lên một tí. Chẳng mấy chốc hai tay cậu đã đặt hẳn lên bàn.
Tốc độ chữa đề của cô Dương Tinh không chậm, nhưng có tới tận 150 câu. Người sai nhiều thì cắm cúi ghi chép, còn người sai ít như hai cậu thì cực kỳ chán nản.
Do đang ốm nên đầu óc Thịnh Vọng cứ lơ mơ, cộng thêm tờ đề của Giang Thiêm chẳng sai câu nào, cậu nghe giảng một lúc mà đầu cứ gật gà gật gù. Người cậu ngày càng cúi thấp xuống, diện tích cánh tay chiếm trên bàn ngày càng lớn.
Hai tay cậu chống cằm, cơn buồn ngủ kéo đến khiến đầu cậu ngả nghiêng hết bên nọ sang bên kia. Bỗng nhiên tay bị trượt, khuỷu tay cậu chạm vào người bên cạnh. Hơi ấm từ cơ thể đối phương truyền qua lớp vải áo lan khắp người, Thịnh Vọng mơ màng mở mắt rồi giật mình tỉnh hẳn.
Tuổi mười sáu, mười bảy thật dễ ngượng ngùng. Chỉ một lời nói, một ánh nhìn hay một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến người ta giật thót tim, chẳng hiểu tại sao, chẳng rõ nguyên do.
Thịnh Vọng vội rụt tay lại. Giang Thiêm cũng thay đổi tư thế ngồi, hạ cánh tay đang đặt gần cậu xuống gầm bàn.
Thấy đối phương tránh né rõ rệt như vậy, cậu chủ nhỏ lại thấy hơi bực mình. Chạm vào một tí thì chết ai à? Làm gì mà căng thế.
Đúng lúc đó cô Dương Tinh chữa đến câu cuối cùng của đề thứ 2. Thịnh Vọng đang lúng túng không biết làm gì thì may mắn phát hiện ra một câu sai trong bài của Giang Thiêm.
Như vớ được vàng, cậu mở nắp bút, gạch chéo một đường rõ đậm lên tờ đề, nhanh nhẹn sửa lại đáp án đúng và còn nhiệt tình ghi chú thêm một đống bên cạnh.
Thịnh Vọng vẽ một cái đuôi thật dài cho chữ cái cuối cùng. Xong xuôi ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp Giang Thiêm đang cầm bút đỏ nhìn mình với vẻ mặt “cạn lời”.
Thịnh Vọng: “Sao thế? Đau răng à?”
Giang Thiêm nói: “Đây là tờ đề của tôi.”
Thịnh Vọng: “……”
Hắn rũ mắt nhìn xuống tờ đề. Mấy cái chữ viết như gà bới lạ hoắc nằm chễm chệ trên đó, xiêu xiêu vẹo vẹo, lắc la lắc lư, trông vô cùng ngứa mắt.
Thịnh Vọng ngượng ngùng đóng nắp bút, đáp một tiếng “Ờm” lấp liếm. Nhờ đang bị ốm nên vẻ ngoài của cậu trông khá tội nghiệp, đôi mi rũ xuống toát lên vẻ cô đơn lẻ loi dễ lừa người khác.
Nhưng thực ra cậu chỉ đang chán đến mức đờ người ra mà thôi.
Chưa đờ đẫn được mấy giây, cậu bỗng nghe tiếng “soạt” nhẹ trên mặt bàn. Ngẩng đầu lên thì thấy tờ đề đã được đẩy tới ngay trước mặt mình.
Giang Thiêm đặt bút xuống bàn, cả người ngả ra sau ghế, điệu bộ như muốn từ bỏ việc nghe giảng.
Hắn rút một quyển tổng hợp đề thi Tiếng Anh trong ngăn bàn ra, nói với Thịnh Vọng mà chẳng buồn ngước mắt: “Viết đi, cho đỡ rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Cô Dương Tinh căn thời gian rất chuẩn, 2 tiết vừa đủ để chữa hết 150 câu.
Thịnh Vọng hạ mình giúp Giang Thiêm sửa bài và không quên chấm điểm cho hắn. 150 câu làm sai 5 câu, tổng điểm 120 chỉ bị trừ 4 điểm.
Giang Thiêm làm xong một đề trong sách tổng hợp, kiểm tra đáp án rồi gấp góc trang đánh dấu. Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã thấy tờ đề bài tập của mình bị “trang trí” thêm một con số đỏ chót trên đầu: 116.
Chữ viết xấu như gà bới thế kia chẳng cần nhìn cũng biết là tác phẩm của ai. Giang Thiêm mím môi, giật lại cây bút đỏ mà Thịnh Vọng vừa “mượn tạm”, rồi chỉ tay về phía bàn trên ý bảo “mời ngài về chỗ cho”.
Thịnh Vọng kéo ghế quay về chỗ ngồi. Cô Dương Tinh đang tổng kết bài. Cô cầm bút đỏ, đứng trên bục giảng chấm bài của Thịnh Vọng, vừa chấm vừa nhận xét: “Nhìn chung làm bài khá ổn, sai khoảng 7, 8 câu. Nếu đây là kỳ thi chính thức thì kết quả này không có gì đáng lo, nhưng so với vị trí đầu bảng thì vẫn còn kém một chút.”
Cả lớp rụt cổ lè lưỡi. Đề lần này khó như thế mà chỉ sai có 7, 8 câu thì đúng là quá “trâu bò”, ít nhất cũng phải lọt top 5 của lớp A rồi.
Cô Dương Tinh đóng nắp bút, hất cằm hỏi Tề Gia Hào: “Cán sự môn, em sai mấy câu?”
Tề Gia Hào thu lại ánh mắt đang nhìn Thịnh Vọng, mỉm cười tự tin: “4 câu ạ.”
“Ừm.” Cô lại hỏi: “Giang Thiêm thì sao?”
“5 câu ạ.”
“Cũng tạm được.”
Tề Gia Hào nhướng mày, ngồi thẳng lưng đầy kiêu hãnh. Cô Dương Tinh liếc nhìn cậu ta một cái rồi nói với cả lớp: “Lát nữa tôi sẽ đi photo đề này. Chiều nay cán sự môn nhớ đến văn phòng lấy bài tập về nhà phát cho các bạn. Được rồi, cả lớp nghỉ.”
Tiếng chuông vừa vang lên, Cao Thiên Dương quay phắt xuống, chìa tờ đề của mình ra trước mặt Thịnh Vọng: “Không đúng!”
Thịnh Vọng đang định gục xuống ngủ bù, nghe thế hỏi cho có lệ: “Không đúng cái gì?”
Cao Thiên Dương khẳng định: “Cậu đâu có làm sai 7, 8 câu?”
Thịnh Vọng chẳng bận tâm lắm: “Cô Dương nói thế mà.”
“Tôi chép y nguyên 150 câu của cậu đấy. Vừa nãy so đáp án rồi, không thể nào sai 7, 8 câu được. Cậu đúng là thánh…” Cao Thiên Dương đang thao thao bất tuyệt thì đột nhiên nghe tiếng giày cao gót “cộp cộp” tiến lại gần.
Hắn quay đầu lại, thấy cô Dương Tinh cầm tờ đề của Thịnh Vọng đi tới. Hắn lập tức im bặt, nháy mắt ra hiệu với Thịnh Vọng rồi ngoan ngoãn quay lên.
“Đây… trả cho em.” Cô đặt tờ đề lên bàn Thịnh Vọng.
Thịnh Vọng cầm lên xem. Trên 3 tờ giấy chi chít những dấu tích đỏ dài, tuyệt nhiên không có một dấu gạch chéo nào.
Đúng hết á?
Thịnh Vọng sửng sốt. Giờ thì cậu đã hiểu tại sao Cao Thiên Dương lại xoắn quẩy lên như thế.
Nhưng nếu đúng hết thì tại sao cô lại bảo cậu sai 7, 8 câu?
Đang lúc hoang mang, cô Dương Tinh vỗ vai cậu: “Tranh thủ giờ ra chơi lên văn phòng gặp tôi một lát.”
Giờ nghỉ giữa giờ của trường kéo dài 30 phút sau 2 tiết đầu buổi sáng. Thứ Hai chào cờ, từ thứ Ba đến thứ Sáu chạy bộ, hai ngày cuối tuần hoạt động tự do.
Hôm nay trời âm u, sấm chớp từ sớm rồi chuyển thành mưa tầm tã nên hoạt động chạy bộ bị hủy. 30 phút này trở thành giờ tự do quý giá. Học sinh các tầng túa ra hành lang như ong vỡ tổ, sung sướng nô đùa khiến các thầy cô giám thị phải vất vả nhắc nhở.
Lúc Thịnh Vọng bước vào văn phòng, bên trong chỉ có mỗi mình cô Dương Tinh.
Cô ngồi bên bàn làm việc, kéo một chiếc ghế đẩu lại gần, bảo Thịnh Vọng: “Ngồi đi.”
“Nhìn kỹ kết quả bài làm chưa?” Cô hỏi.
Thịnh Vọng gật đầu: “Rõ rồi ạ.”
“Thắc mắc à? Rõ ràng là điểm tuyệt đối mà tôi lại bảo em sai 7, 8 câu. Có thấy tức không?”
“Cô muốn em nói thật lòng ạ?”
“Chứ còn sao nữa?” Cô Dương Tinh trừng mắt.
Thịnh Vọng đáp: “Thế thì em không tức ạ. Chỉ là chép phạt lại vài câu sai thôi mà, có gì đâu mà tức.”
Cô nhướng mày nhìn cậu, rồi bỗng bật cười. Nếu cái nhướng mày lúc nãy mang vẻ bề trên dạy dỗ thì nụ cười này lại hoàn toàn trái ngược, rất thoải mái và gần gũi: “Được, tố chất tâm lý tốt lắm. Vậy em có đoán được vì sao tôi nói dối không?”
Ngoài cửa sổ có vài học sinh hò hét đuổi nhau chạy qua.
Thịnh Vọng liếc nhìn rồi quay lại, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Em biết ạ.”
Cô hơi bất ngờ: “Em biết á? Nói tôi nghe thử xem nào.”
“Em mới chuyển đến vài ngày, chưa thực sự hòa nhập với lớp. Em chỉ mới thân với mỗi Cao Thiên Dương thôi. Mà thân với cậu ấy cũng là do tính cậu ấy dễ gần, chứ không có nghĩa là em đã được cả lớp chấp nhận. Thật ra phần lớn các bạn chỉ coi em như người ngoài, đứng xem kịch vui thôi. Nếu em bị điểm kém thì sẽ khó hòa nhập vì bị coi thường. Còn nếu em thi quá tốt, chiếm mất vị trí của những người đứng đầu thì sẽ bị ghen ghét, cô lập. Cho nên… vào lớp A mà không đứng nhất ngay lập tức là an toàn nhất. Có đúng không ạ?”
Cô Dương Tinh sững sờ, rồi nghiêm túc quan sát cậu học trò mới: “Không ngờ đấy, em suy nghĩ sâu xa đến thế cơ à?”
Thịnh Vọng hít mũi: “Không đâu ạ, em cũng vừa mới nghĩ ra thôi.”
“Được rồi, ý của tôi chính là như thế.” Cô gật đầu xác nhận. “Nội bộ lớp chọn đơn giản thì rất đơn giản, mà phức tạp thì cũng vô cùng phức tạp. Do trình độ ngang ngửa nhau nên các em dễ tìm được bạn cùng chí hướng, nhưng sự cạnh tranh cũng rất gay gắt. Hầu hết các bạn đều vô tư, nhưng có một số ít người háo thắng nên hay đề phòng người khác.”
Thịnh Vọng gật gù đồng tình.
Cô nói tiếp: “Tôi đã trao đổi với cô Hà và thầy Ngô. Em bị chậm tiến độ 3 môn, sắp tới chắc chắn sẽ cần nhờ bạn bè giúp đỡ nhiều. Nếu ngay từ đầu em đã thể hiện quá xuất sắc khiến người ta đề phòng thì sẽ rất khó nhận được sự giúp đỡ chân thành. Thế nên, như em nói đấy, duy trì phong độ xuất sắc nhưng đừng quá nổi bật để người khác ghen tị là tốt nhất. Còn về thực lực của em, tự em biết, thầy cô biết là được rồi. Trước mặt mọi người cứ tạm thời giấu nghề một chút, khiêm tốn một chút, em thấy sao?”
Thịnh Vọng cười méo xệch: “Em thấy cô nói rất đúng ạ. Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
Thịnh Vọng ngập ngừng: “Chuyện mấy tờ đề vừa rồi… chắc là không giấu được nữa đâu ạ.”
“Hả?”
“Trước khi vào tiết 1, bài của em đã bị các bạn trong lớp truyền tay nhau chép hết rồi ạ.”
“Khoảng bao nhiêu người?”
Thịnh Vọng nhẩm tính phạm vi ảnh hưởng của “cái loa phường” Cao Thiên Dương, dè dặt ước lượng: “Chắc tầm… 11, 12 người ạ.”
“……”
Cô Dương Tinh suýt tắc thở, thầm than trời: Thế là toi công bà đây toan tính nãy giờ.
Quả nhiên, chỉ sau 30 phút giờ ra chơi, tin đồn đã lan ra khắp lớp: Thịnh Vọng làm đúng tuyệt đối cả 150 câu trắc nghiệm Tiếng Anh.