Ai đó? - Chương 10: Kết bạn
Ông chủ Triệu vừa cúp điện thoại, ngẩng đầu lên thì nghe thấy cậu nhóc “ăn cơm chùa” nghiêm túc đề nghị: “Bác giết con tin luôn đi ạ.”
Ông chủ cười hớn hở: “Thế sao được, tôi chỉ buôn bán nhỏ thôi, nào dám đụng đến mạng người.”
Thịnh Vọng ngửa mặt than trời, thở dài một hơi rõ não nề rồi ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm đầu.
Cậu vốn ít khi ra nắng nên da dẻ trắng trẻo chẳng thua gì Giang Thiêm, vì thế hễ xấu hổ là đỏ bừng lên rất rõ. Ông chủ nhìn sắc đỏ lan từ cổ lên tận mang tai cậu thì càng thấy buồn cười: “Ầy, làm gì đến nỗi bi đát thế?”
Thịnh Vọng hít mũi, lí nhí đáp: “Tại da mặt cháu mỏng.”
May mà “Con Cua” không có ở đây, nếu không chắc chắn cậu ta sẽ phỉ nhổ vào câu nói này.
Bình thường khi độ mặt dày của cậu ấm họ Thịnh tăng lên thì chẳng ai địch nổi, cần thiết thì ăn vạ hay khóc lóc om sòm cũng chẳng biết ngại là gì. Thế mà giờ dám tự nhận mình “da mặt mỏng”, đúng là liêm sỉ rớt đầy đường. Nhưng ngẫm lại thì tần suất xấu hổ của cậu trong hai ngày nay đúng là hơi cao thật.
Suy đi tính lại, tất cả là tại Giang Thiêm.
Mười phút trôi qua dài như cả thế kỷ. Ông chủ Triệu đá nhẹ vào giày cậu, bảo: “Đứng dậy đi, người trả tiền đến rồi kìa.”
Thịnh Vọng nghe thế lập tức bật dậy như lò xo.
Cậu ngó cổ nhìn ra ngoài, thấy Giang Thiêm đang đi dọc theo con đường nhỏ trong “Vườn Tu Thân” tới đây. Cửa kính cảm ứng kêu “leng keng” mở ra. Thịnh Vọng vội dựa lưng vào kệ hàng, rũ mắt xuống giả bộ nghiêm trang. Màu đỏ trên cổ và tai cũng dần lặn bớt, cậu cố tỏ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cậu giỏi thật đấy.” Giang Thiêm vừa bước vào đã buông một câu xanh rờn.
Thịnh Vọng ngước nhìn hắn, cười gượng gạo: “Ra ngoài vội quá, không ngờ quên cả điện thoại lẫn ví tiền trong lớp.”
Cậu luôn tâm niệm châm ngôn sống: “Chỉ cần nhận lỗi thật nhanh thì người ta sẽ không nỡ mắng mình”. Cộng thêm gương mặt “lừa tình” sáng láng này, bao năm qua chưa bao giờ cậu thất bại.
Ai ngờ Giang Thiêm không dính chiêu này. Nghe cậu tự kiểm điểm chân thành như thế, hắn chỉ đáp lại bằng một câu móc mỉa: “Tôi cũng không ngờ người khác đi ăn cơm mà tôi lại phải chịu trách nhiệm trả tiền đấy.”
Thịnh Vọng: “….”
Cậu há miệng định phản bác thì Giang Thiêm đã lướt qua, đi thẳng tới quầy thu ngân quẹt thẻ thanh toán. Hắn vẫn mặc đồng phục, tay áo xắn cao để lộ phần cẳng tay thon dài rắn rỏi.
Ông chủ Triệu hỏi: “Còn muốn lấy gì nữa không?”
Hắn liếc mắt nhìn xuống Thịnh Vọng.
Thịnh Vọng: “?”
Giang Thiêm cao hơn Thịnh Vọng một chút. Lúc ngồi trong lớp thì không cảm thấy gì, nhưng khi đứng gần thế này, cộng thêm cái kiểu liếc mắt nhìn xuống đầy vẻ bề trên khiến khoảng cách vài centimet bỗng trở nên rõ rệt.
Trông hắn có vẻ cực kỳ thiếu kiên nhẫn: “Hỏi cậu đấy, có muốn lấy gì nữa không?”
Thịnh Vọng ngẫm nghĩ một giây, rồi bước nhanh tới tủ lạnh, lấy ra hai chai nước suối và cung kính đặt lên quầy: “Cảm ơn đại gia.”
Giang Thiêm: “….”
Cửa hàng tiện lợi “Hân Hoan” nằm khá xa khu giảng đường, đi bộ cũng mất tầm 10 phút. Giang Thiêm liếc nhìn đồng hồ, nhét điện thoại vào túi quần rồi rảo bước, dáng vẻ vẫn ung dung bình tĩnh.
Thịnh Vọng chẳng hay biết gì về thời gian, cũng khoan thai đi theo hắn về phía tòa nhà Minh Lý.
Kết quả, vừa bước chân vào cửa lớp, cả hai lập tức “đứng hình” khi chạm mắt với thầy dạy Toán.
Thầy Toán họ Ngô, chính là người đàn ông trung niên hơi hói đầu đã gọi Giang Thiêm ra nói chuyện tối hôm trước.
Giờ nghỉ trưa của khối 11 kéo dài 1 tiếng rưỡi: nửa tiếng đầu ăn cơm, nửa tiếng cuối ngủ trưa, còn nửa tiếng ở giữa thuộc về thầy Ngô. Trưa nào thầy cũng đến lớp phát đề thi thử, chủ yếu là luyện đề phụ môn Toán trong vòng 30 phút.
Thầy Ngô nhìn đồng hồ treo tường, hỏi Thịnh Vọng: “Còn đúng 15 phút nữa là hết giờ, em định phất cờ khởi nghĩa hay sao mà giờ mới đến?”
“Chết tiệt, quên mất.” Thịnh Vọng buột miệng đáp theo bản năng, vẻ mặt đờ đẫn.
“Thầy không biết em quên cái gì, thầy chỉ biết là có lẽ em không làm kịp bài nữa rồi.” Giọng thầy Ngô pha chút tiếng địa phương, luyến láy chậm rãi như đang hát tuồng. Thầy còn giơ ngón trỏ chỉ chỉ vào Thịnh Vọng, khiến cả lớp cười ồ lên.
Thịnh Vọng một tay cầm nước, một tay che mặt, lúi húi chuồn nhanh về chỗ. Cái tên Giang Thiêm đáng ghét đi sau cậu vẫn giữ phong thái bình thản đến lạ lùng.
“Cậu cố ý đúng không?” Vừa đặt mông xuống ghế, cậu liền quay lại trừng mắt nhìn hắn.
Dưới ánh mắt hình viên đạn của Thịnh Vọng, Giang Thiêm chỉ cầm bút chỉ ngược lên phía trên.
Thịnh Vọng nhìn theo hướng bút, kim đồng hồ trên tường lại nhích thêm hai vạch. Còn đúng 13 phút.
Mẹ kiếp.
Tuy Thịnh Vọng viết chữ xấu nhưng được cái tốc độ nhanh. Nhưng đây là làm Toán chứ không phải chép Văn, cậu cắm cúi viết như một chú ong chăm chỉ mà cuối cùng cũng chỉ làm được hơn một nửa.
Tiếng chuông reo lên. Thầy Ngô vỗ tay hô dừng, ra hiệu cho bạn bàn cuối thu bài.
Giang Thiêm cầm tờ đề của mình đứng trước mặt Thịnh Vọng, kiên nhẫn chờ đúng 5 giây. Nhìn cậu vật vã viết nốt vài chữ cuối cùng, hắn không chút nương tay giật phăng tờ giấy đi.
“Từ từ đã.” Thịnh Vọng nghiêm túc nói.
Giang Thiêm dừng bước, tưởng cậu có chuyện gì quan trọng. Ai ngờ cậu lại thò tay giật lấy bài thi của hắn để xem, miệng lẩm bẩm: “Vì hãm hại tôi mà cậu cũng bất chấp thật đấy. Kẻ tám lạng người nửa cân thôi, để tôi xem 13 phút thì cậu làm được mấy câu.”
Kết quả khiến người ta tuyệt vọng: Tên biến thái Giang Thiêm thế mà làm xong hết rồi.
“Cậu hack game à?” Thịnh Vọng buột miệng thốt lên.
Chắc do vẻ mặt cậu thẫn thờ quá mức nên Giang Thiêm bỗng nhếch môi cười nhẹ, nhưng nụ cười ngắn ngủi đến mức khó mà phân biệt được là vui vẻ hay chế giễu.
Thầy Ngô hài lòng ôm chồng bài thi đi mất, kết thúc màn “hành xác” buổi trưa.
Cả lớp bắt đầu thu dọn sách vở, dọn sạch mặt bàn để chuẩn bị ngủ trưa. Thói quen này đã thành đồng hồ sinh học, một vài đứa vừa nằm xuống đã ngáy o o.
Thịnh Vọng quay xuống gõ nhẹ lên bàn Giang Thiêm, tiếng động khẽ như mèo cào.
Giang Thiêm đang cất hộp bút, thấy vậy liền ngước mắt lên, giọng trầm trầm: “Lại sao nữa?”
“Cho tôi xin WeChat.” Thịnh Vọng nói nhỏ.
Giang Thiêm: “?”
“Để trả tiền.” Thịnh Vọng giải thích ngay. Ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại ngập ngừng một chút rồi nói thêm: “Hoặc Alipay cũng được, cậu chọn đi, nhanh lên.”
Giang Thiêm nhìn bàn tay đang xòe ra của cậu mà không nói gì, dường như đang cân nhắc xem cách nào thì đỡ phiền hơn.
Chờ đợi luôn khiến người ta sốt ruột. Thịnh Vọng để tay trên bàn hắn một lúc thấy hơi ngượng. Cậu nhìn đồng hồ, vẫy vẫy ngón tay giục: “Nhanh lên, tôi còn phải đi ngủ.”
Giang Thiêm rút bút viết một dãy số lên tờ giấy nhớ, rồi thuận tay dán luôn vào lòng bàn tay cậu.
Thịnh Vọng “hứ” một tiếng, lầm bầm: “Dán cả vào tay người ta.”
Cậu quay lên, bóc tờ giấy ra. Dãy số này là số điện thoại, chắc là dùng chung cho cả WeChat và Alipay.
Thịnh Vọng bĩu môi. Cậu cũng nằm gục xuống bàn như mọi người, trán tì lên cánh tay, hai tay kia thì giấu dưới ngăn bàn nghịch điện thoại.
Phân vân giữa hai ứng dụng một lúc, cậu quyết định mở WeChat và tìm kiếm số điện thoại kia.
Ngay lập tức, kết quả hiện ra.
Nickname của người này chỉ là một dấu chấm tròn . – sự lạnh lùng và qua loa đập thẳng vào mặt, nhìn là biết phong cách của Giang Thiêm. Nhưng avatar thì lại trái ngược, là hình một con mèo đang nằm vắt vẻo trên bờ tường, cúi đầu nhìn xuống.
Thịnh Vọng nhướng mày, ấn nút “Thêm bạn bè”.
Đợi khoảng 2 phút mà chưa thấy đối phương chấp nhận, cậu không nhịn được quay đầu lại nhìn. Cái tên đáng ghét kia đã nằm ngủ ngon lành từ bao giờ.
Tư thế ngủ của Giang Thiêm luôn cố định: tay phải vòng sau đầu, những ngón tay thon dài hơi gập lại, đặt hờ lên gáy.
Trong lớp, quá nửa học sinh đã ngủ say, số còn lại cũng mơ màng. Tiếng hít thở đều đều hòa cùng tiếng điều hòa chạy ro ro tạo nên một không gian yên tĩnh đến lạ thường.
Sự tĩnh lặng này dễ khiến người ta ngẩn ngơ. Thịnh Vọng nhìn những ngón tay của Giang Thiêm một lúc, bỗng phát hiện sau gáy hắn có một vết sẹo.
Đó có vẻ là một vết sẹo cũ, hình tròn nhỏ, phần da hơi lồi lên như vết bỏng. Bàn tay rũ xuống của hắn vừa khéo che đi phần nào vết sẹo ấy.
Thịnh Vọng ngẩn người, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Cậu quay lại tư thế cũ, trán tì lên bàn, lẳng lặng nghịch điện thoại thêm một lúc. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu mở Alipay, nhập số điện thoại của Giang Thiêm và chuyển khoản trả tiền cơm trưa cùng hai chai nước.
Vừa chuyển xong, ngăn bàn phía sau lưng vang lên tiếng rung “Bzzzt”.
Thịnh Vọng: “……”
Cậu cứng đờ người quay cổ lại nhìn, thấy Giang Thiêm vẫn chưa tỉnh mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lấy một chai nước trong ngăn bàn mình ra, đặt vào tầm tay với của Giang Thiêm, sau đó rón rén nằm gục xuống bàn, thầm mắng mình ngốc nghếch.
Không hiểu sao suốt cả ngày hôm đó, hình ảnh vết sẹo bỏng của Giang Thiêm cứ lởn vởn trong đầu Thịnh Vọng, dù rõ ràng chuyện đó chẳng liên quan gì đến cậu.
Mãi đến nửa đêm, khi đã nằm trên chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ, hình ảnh ấy mới bị một sự kiện khác xua đi.
Lúc đó cậu đang cầm điện thoại, tranh thủ cày game trước khi ngủ. Điện thoại bỗng rung lên khiến ngón tay cậu tê rần.
Màn hình hiện thông báo từ WeChat.
Hơn 2 giờ sáng rồi, ai còn chưa ngủ mà nhắn tin cho cậu? Giờ này đâu phải thói quen của “Con Cua”.
Thịnh Vọng ngờ vực mở WeChat. Không phải tin nhắn mới, mà là thông báo có người vừa chấp nhận lời mời kết bạn.
Trên đầu khung chat xuất hiện thêm một người bạn mới. Bên trong khung chat hiện lên dòng chữ hệ thống:
“Bạn và . đã trở thành bạn tốt, có thể bắt đầu trò chuyện.”