Truyện Hay 247
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
  • Thể Loại
    • Đam mỹ
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Ngôn Tình
    • Truyện Ma – Kinh Dị
    • Trùng sinh
    • Xuyên Không
    • Khoa huyễn
    • Trinh Thám
    • Linh Dị
    • Nữ Cường
  • Danh sách
    • Đang ra
    • Đã hoàn tất
Sign in Sign up
Next

Ai đó? - Chương 1: Người mới

  1. Home
  2. Ai đó?
  3. Chương 1: Người mới
Next

Mùa hè năm đó, tiếng ve sầu dường như râm ran và ầm ĩ hơn hẳn mọi năm. Những tán cây xanh mướt bên ngoài cửa sổ phòng học chẳng thể nào ngăn nổi ánh mặt trời đang thiêu đốt gay gắt.

Trên tầng cao nhất của tòa nhà Minh Lý thuộc trường Trung học trực thuộc Đại học, vào giờ ra chơi, không khí lúc nào cũng ồn ào như cái chợ vỡ.

Lớp phó học tập lớp 11A hớt hải chạy từ hành lang vào, hét toáng lên: “Báo cáo! Có nhân vật mới sắp chuyển vào lớp mình!”

Có tiếng chế nhạo vang lên: “Mày lại định tung tin vịt đấy à? Tưởng mình là thái giám trong phim cung đấu chắc?”

“Đệt, mày mới là thái giám ấy! Tao nói thật một trăm phần trăm.”

“Giữa kì không phải, cuối kì cũng không, ai lại chuyển trường tầm này?” (Bởi vì thông thường, sau mỗi kỳ thi trường sẽ xếp lại lớp dựa trên thành tích).

“Thì là học sinh chuyển trường chứ ai.”

Vừa nghe dứt câu, cả đám học sinh đang gà gật ngủ gục lập tức bừng tỉnh: “Nam hay nữ? Tin chuẩn không?”

Lớp phó học tập khẳng định chắc nịch: “Chuẩn không cần chỉnh! Tao vừa mới thấy xong. Là nam, đẹp trai, trắng trẻo, sạch sẽ cực kỳ.” Cậu ta ngẫm nghĩ một chút rồi chép miệng: “Không biết thầy nào thất đức đi bứng hotboy trường người ta về đây nữa.”

Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, vài nữ sinh tranh thủ liếc mắt về phía cuối lớp. Góc đó có một nam sinh đang gục xuống bàn ngủ bù. Cậu ta vắt một tay sau gáy, những đốt ngón tay thon dài hơi cong lại, xương cổ tay nhô lên rõ rệt.

Có lẽ vì ồn quá, hắn đưa tay cào nhẹ mái tóc ngắn, rồi nghiêng đầu quay sang hướng khác ngủ tiếp.

Các cô gái thu hồi ánh mắt, giọng điệu bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn: “Thế chuyển từ đâu tới?”

Lớp phó học tập đọc tên một ngôi trường lạ hoắc.

“Trường gì nghe lạ thế? Quanh đây có trường đó à?”

“Tao chưa nghe bao giờ, nhưng chắc cũng là trường trọng điểm của tỉnh khác, nếu không làm sao chuyển vào lớp chọn bọn mình được.”

Một nam sinh khác lén lút rút điện thoại trong ngăn bàn ra như kẻ trộm: “Để tao tra thử xem. Canh cửa hộ tao với nhé, xem có thầy cô nào tới không.”

Tốc độ gõ phím cực nhanh, nhưng vừa nhìn kết quả, cậu ta ngây ra như phỗng: “Vãi chưởng?”

“Sao thế?”

Cậu nam sinh cầm điện thoại quay một vòng cho mọi người xem, cả đám cũng choáng váng theo. Mãi lâu sau mới có người hoàn hồn:

“Cậu ta ở tỉnh khác á? Học hết lớp 10 ở tỉnh khác rồi mới chuyển tới Giang Tô để thi Đại học? Tên đẹp trai này bị kẹp đầu vào cửa hay sao mà nghĩ quẩn thế?” (Ai cũng biết đề thi ở Giang Tô “khoai” nhất cả nước).

Kẻ “bị kẹp đầu vào cửa” – Thịnh Vọng – lúc này đang đứng chờ ở phòng giáo vụ.

Mấy con ve sầu trong lùm cây cứ rít lên từng hồi, cậu phải tránh xa cửa sổ, đeo thêm tai nghe mới nghe rõ giọng bố mình qua điện thoại. Bố cậu, ông Thịnh Minh Dương, vẫn giữ phong cách quen thuộc: gửi liền tù tì 3 tin nhắn thoại, tin nào cũng dài cả phút.

“Chú Tiểu Trần lái xe báo là con tự lên tầng rồi. Sao không đợi chú ấy đi cùng? Lạ nước lạ cái, có người lớn đi cùng vẫn tốt hơn chứ…”

“Trường lớp thế nào, có khác trường cũ lắm không? Tuy đều là trường trọng điểm nhưng khác tỉnh thì chương trình cũng khác…”

“Con đã gặp chú Từ chưa…”

Cái điều hòa cũ kỹ trong phòng giáo vụ chỉ mát được một góc nhỏ, dường như chỉ thích hợp cho người già. Thịnh Vọng đứng ngay hướng gió thổi, mồ hôi đọng ở đuôi tóc bị gió thốc vào lạnh toát. Ngón tay cậu lướt trên màn hình, mỗi tin nhắn chỉ nghe vài giây đầu rồi tắt, nghe một cái lại trợn mắt ngán ngẩm một cái. Đến cái thứ ba thì cậu khựng lại.

Chú Tiểu Trần là tài xế, cậu biết rồi. Khu giảng đường cấm xe, bãi đỗ thì xa, cậu lười đi bộ nên bảo chú ấy về trước.

Nhưng mà…

“Chú Từ là ai hả bố?” Thịnh Vọng giữ nút ghi âm hỏi lại.

“Con lại không nghe hết tin nhắn của bố phải không?” Ông Thịnh rep ngay lập tức.

Thịnh Vọng phẩy phẩy cổ áo cho mát, giả vờ như mạng lag.

Thịnh Minh Dương gọi điện tới, giọng điệu đầy bất lực: “Thầy Từ là Chủ nhiệm phòng giáo dục đạo đức, dáng người không cao lắm, tướng mạo đĩnh đạc, có thể hơi nghiêm khắc. Lẽ ra thầy ấy phải ra đón con chứ, con chưa gặp à?”

Thịnh Vọng lục lại trí nhớ, so sánh với miêu tả của bố: “Hình như không ạ. Cái thầy đón con lên đây trông rất dễ gần, hay cười, nhưng mà nhìn… hơi giống con khỉ miệng rộng.”

Cậu nhớ lại người đàn ông thấp bé, chỉ đứng đến vai cậu, khi nói chuyện toàn phải ngửa mặt lên nhìn. Người đó bảo cậu ngồi chờ ở đây để xuống lấy sách giáo khoa mới.

Bố cậu cạn lời: “Ờm… đúng rồi đấy, chính là thầy ấy.”

Thịnh Vọng: “….”

Cậu ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Bố, thế bố thấy con có ‘đĩnh đạc’ không?”

Thịnh Minh Dương chỉ muốn bay về đập cho thằng con một trận. Ông là dân làm ăn, ra ngoài khéo léo bao nhiêu thì về nhà lại bất lực trước thằng con bấy nhiêu.

Ngoài cửa có tiếng bước chân, Thịnh Vọng ngoảnh lại nhìn: “Khỉ… à nhầm, Chủ nhiệm Từ đến rồi, con cúp máy đây.”

Bố cậu dặn vội: “Ừ, cư xử cho phép tắc vào. Ngày đầu tiên phải để lại ấn tượng tốt, đừng có gọi biệt danh lung tung.”

“Vâng.” Thịnh Vọng kéo dài giọng.

“Tối nay Tiểu Trần sẽ đón con. Tầm đấy bố cũng về rồi, bố sẽ dẫn con…” Ông ngập ngừng một chút rồi cố tỏ ra nhẹ nhàng: “Hai bố con mình mời cô Giang ăn một bữa cơm. Chuyện này bố đã bàn với con từ trước rồi đấy, được chứ?”

Thịnh Vọng mím môi.

Cô Giang tên là Giang Âu, có một cậu con trai riêng. Cậu chưa từng gặp bà ấy, chỉ mới nhìn qua loa hai bức ảnh. Cái tên này đã lảng vảng bên tai cậu cả năm nay, từ tần suất vài tháng một lần đến giờ là ngày nào cũng nghe.

Tháng trước, bố cậu bảo cuối năm bận rộn, lại vin vào cớ cô Giang gặp chuyện khó khăn chỗ ở, muốn mời mẹ con cô ấy về sống chung để tiện “chăm sóc” Thịnh Vọng. Thật ra giúp việc nhà cậu lo hết rồi, cần gì ai chăm sóc. Chẳng qua là cái cớ để dọn về chung một nhà thôi. Đồ đạc mới trong nhà cũng đã sắm sửa đủ cả rồi, bữa cơm tối nay cậu có đồng ý hay không thì kết quả vẫn thế.

Thấy con trai im lặng, ông Thịnh gọi khẽ qua điện thoại.

Đúng lúc đó, Chủ nhiệm Từ – người có ngoại hình giống khỉ miệng rộng – bước vào. Thịnh Vọng khựng lại rồi cúp máy.

Dù sao cũng là học sinh mới, Chủ nhiệm Từ vẫn giữ vẻ hiền từ: “Gọi cho gia đình à? Không sao, cứ nói chuyện tiếp đi, không cần vội.”

Thịnh Vọng quay lại, nở nụ cười chuẩn “thanh niên gương mẫu”: “Cảm ơn thầy, em nói xong rồi ạ.”

Chủ nhiệm Từ gật gù hài lòng. Ông thầm đánh giá: Học sinh chuyển trường này tuy đẹp trai đến mức có thể làm nữ sinh đảo điên, nhưng xem ra rất ngoan ngoãn, không có vẻ gì là học sinh cá biệt.

“Nào, ngồi đi.” Chủ nhiệm Từ chỉ vào chồng sách trên bàn. “Theo lý mà nói, đây là sách giáo khoa dùng cho kỳ này, em có thể xem qua.”

“Theo lý mà nói” là ý gì? Thịnh Vọng cầm quyển Hóa lên lật vài trang, thấy nội dung cũng gần giống chương trình cũ, chắc là theo kịp được.

“Thầy đã xem hồ sơ, em chuyển trường mấy lần rồi nhỉ?”

“Dạ, vài lần ạ.” Toàn là chuyển theo nơi làm ăn của bố. Cấp 1 ở Giang Tô, cấp 2 đến lớp 10 chuyển 2 lần, đây là lần thứ 3. Nhờ vậy mà cậu rèn được tính cách chẳng luyến tiếc nơi nào, vì có ở đâu lâu đâu mà luyến tiếc.

“Bảng điểm của em rất tốt, chưa bao giờ rớt khỏi top 3. Dù tiến độ giảng dạy hai tỉnh có khác nhau một chút, nhưng thầy tin em có đủ năng lực.” Chủ nhiệm Từ giơ tay ra hiệu một khoảng cách nhỏ xíu để an ủi: “Chuyển trường ai cũng gặp khó khăn ban đầu, chịu khó chú tâm là theo kịp ngay, đừng sợ.”

Thịnh Vọng xưa nay học hành chưa biết ngán ai, tất nhiên là không sợ. Nhưng cậu phải giấu bớt cái đuôi kiêu ngạo đi, khiêm tốn đáp: “Em đã chuẩn bị tâm lý rồi ạ, em sẽ cố gắng.”

Chủ nhiệm Từ hỏi tiếp: “Lớp 10 em đã phân ban chưa?”

“Chưa ạ. Trường cũ của em đang thí điểm mô hình ‘đổi lớp theo kỳ’.” (Tức là học sinh sẽ chọn lớp tùy theo năng lực từng môn, mỗi tiết lại chạy sang một lớp khác nhau).

“Ồ.” Chủ nhiệm Từ gật gù. “Thật ra trường mình cũng đổi lớp theo kỳ, nhưng mà hơi… đặc biệt.”

Thịnh Vọng ngớ người: “Đặc biệt thế nào ạ?”

“Lớp A em sắp vào là lớp chuyên Lý Hóa. Nửa học kỳ trường sẽ sàng lọc một lần. Những ai đứng hạng cuối trong các kỳ thi sẽ bị đẩy xuống lớp B, và chọn những người đứng đầu lớp B đôn lên thay thế. Đó, ‘đổi lớp’ kiểu đấy đấy.”

Thịnh Vọng: “….”

Tóm lại: Trường người ta là tự chọn lớp mà học, còn trường này là học dốt thì “cuốn xéo”.

Hù dọa xong, Chủ nhiệm Từ quyết định quay lại làm người tử tế. Ông dẫn Thịnh Vọng đi qua hành lang treo đầy ảnh danh dự để tới tòa nhà Minh Lý.

Thịnh Vọng không nhịn được phải nhìn chằm chằm vào bức tường danh dự. Mấy bức ảnh thẻ trên đó mặt ai cũng lạnh tanh, trông chẳng khác gì lệnh truy nã. Gu thẩm mỹ của trường này “độc” thật.

Chủ nhiệm Từ đứng trước bảng vàng, bắt đầu màn “khổng tước xòe đuôi” quen thuộc: “Tuy số giải thưởng chưa nhiều lắm nhưng chất lượng học sinh trường ta rất tốt. Đa số những gương mặt trên này sẽ là bạn cùng lớp của em, em có thể làm quen trước.”

Thịnh Vọng chẳng hứng thú nhớ mặt ai, nhưng cậu buộc phải nhớ kỹ một người.

Thứ nhất, tần suất xuất hiện của tên này quá dày đặc, cứ như thể hắn bao thầu cả cái bảng vàng này vậy. Thứ hai, hắn họ Giang. Tên là Giang Thiêm.

Chủ yếu là vì lý do thứ hai. Dạo này cậu đang dị ứng với ai họ Giang.

Chủ nhiệm Từ đang thao thao bất tuyệt bỗng nhiên sầm mặt lại. Ông dí sát mặt vào ảnh của Giang Thiêm, giận dữ quát: “Đứa nào? Đứa nào dám vẽ trái tim lên ảnh danh dự thế này? Thật chẳng ra thể thống gì cả!”

Thịnh Vọng đứng bên cạnh châm dầu vào lửa: “Hình như không chỉ một bức đâu thầy.”

Dù thợ ảnh của trường chụp xấu đau đớn, nhưng người trong ảnh vẫn toát lên khí chất rất riêng. Cậu trai trong ảnh có vẻ ngoài lạnh lùng, điển hình của mấy tên “Bking” (mấy tên thích tỏ ra ngầu lòi).

Thịnh Vọng thầm ước sau này tránh xa tên này một chút, kẻo có ngày ngứa mắt lại lao vào đánh nhau.

Nhưng đời không như mơ. Lời ước của cậu linh nghiệm chưa đầy 5 phút.

Vào lớp, Chủ nhiệm Từ dõng dạc tuyên bố xếp cậu ngồi ngay cạnh cái tên “Bking” kia. Lý do là: Vì em mới đến cần đuổi kịp chương trình, tốt nhất là ngồi cạnh học sinh giỏi để tiện hỏi bài.

Chủ nhiệm Từ phán một câu xanh rờn: “Phóng tầm mắt cả lớp, có lẽ không tìm thấy bạn cùng bàn nào thích hợp hơn Giang Thiêm.”

Vừa dứt lời, hơn bốn mươi cặp mắt trong lớp đồng loạt quay lại, ném về phía cậu những ánh nhìn đầy thương cảm đến nghẹt thở.

Thịnh Vọng chán nản liếc nhìn “Khỉ miệng rộng” và thầm nghĩ: Thầy giết em luôn đi cho rồi.

Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gemini_Generated_Image_n111jqn111jqn111
Phán Quan
20/11/2025
555491_do-de-xuong-nui-vo-dich-thien-ha_upscayl_2x_realesrgan-x4fast
Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ – Diệp Bắc Minh
04/03/2026
hoNIMsKTfdQ7kPjH7CGcPV1V0fhMZarBTq5c6ALA
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) – Kim Phi (FULL)
29/11/2025
images
Hệ Thống Học Bá Lầy Lội
20/11/2025
Contact Us
  • Contact
  • Help & Service
Resource
  • Terms of Service
  • Privacy Policy
Referral
  • Buy theme
  • Other products

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Truyện Hay 247

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Truyện Hay 247